Search Results - Ho Heo Khon Hua Luk

13:13
🔴MC Quốc Dân Quyền Linh Tức Giận Chửi Thẳng L.ũ Kh.ốn N.ạn, Hứa Sẽ Ra Tay Hỗ Trợ Hồ Văn Cường Đến Cùng
🔴MC Quốc Dân Quyền Linh Tức Giận Chửi Thẳng L.ũ Kh.ốn N.ạn, Hứa Sẽ Ra Tay Hỗ Trợ Hồ Văn Cường Đến Cùng #nguyenphuonghang Tin Tức Sao Việt 80K views · Was live
3:30
Mô hình nuôi lươn không bùn thu nhập cao ở Trảng Bom
Thời gian qua, do ảnh hưởng từ dịch tả heo châu Phi khiến một số chủ trang trại chăn nuôi heo tại huyện Trảng Bom phải “treo chuồng” vì chưa thể tái đàn. Trong cái khó ló cái khôn, nhiều hộ chăn nuôi đã cải tạo chuồng heo trở thành hồ nuôi lươn và đem lại nguồn thu nhập khá ổn định. Báo Đồng Nai 11 Mar · 86K views
17:17
SỰ THẬT ít người biết về ĐỊA NGỤC - chuyện CÓ THẬT ở Việt Nam
SỰ THẬT ít người biết về ĐỊA NGỤC - chuyện CÓ THẬT ở Việt Nam Tôi tên Nguyễn Trần Tuyết Trinh, hiện ở đường Kha Vạn Cân, Thủ Đức, TP HCM, có một chị bạn đồng nghiệp, làm chung công ty với nhau ở khu công nghệ cao, quận 9, TP HCM. Chị tên đầy đủ là : Hứa Ngọc Thủy , sinh năm 1960, năm đó tôi 21 tuổi, chị cũng 50 tuổi rồi, đáng lí gọi bằng cô, nhưng trông chị còn rất trẻ, với làm chung công ty nên gọi chị em cho thân mật. Chị có dáng người nhỏ, làn da trắng. Gương mặt chị đầy vẻ phúc hậu với một nốt ruồi son điểm trên trán. Chị quy y theo Phật từ hồi mới 10 tuổi, chị ăn chay từ năm 20 tuổi , rất am hiểu Phật Pháp , chị tên Thủy , pháp danh Diệu Kì, quê chị ở An Giang, ngay chợ Châu Đốc, nơi có sông Châu Đốc chảy ngang qua. Chị kể, do cha mẹ bị tai nạn qua đời, nên từ năm 9 tuổi chị đã là trẻ mồ côi, phải tự lập mọi thứ. Năm 10 tuổi do thiếu thốn, nên chị có vào chùa xin cơm ăn, cũng từ nhân duyên đó, chị biết đến Phật Pháp. Được một thời gian chị gặp sư trụ trì, bạch với thầy là mình muốn xuống tóc, nhưng thầy không cho, thầy nói chị có căn tu nhưng bụi trần chưa hết, nên xuất gia không được. Vì chị có căn tu từ nhiều kiếp, nên được thầy chiếu cố đặc biệt, không cần đợi nhiều người mà làm lễ Quy y cho riêng mình chị. Một hôm khi qua phòng trọ chị chơi, chị nấu một bữa đồ chay rất ngon đãi tôi. Được một lúc bỗng chị hỏi tôi: - Em tin có cõi âm không ? Tôi đáp: - Em tin, nhưng em chưa được chứng kiến - Vậy em tin lời chị nói không ? - Tin chứ chị , vì chị mà em biết nhiều về Phật Pháp, biết đọc thần chú và cảm nhận sự mát rượi trong tâm hồn khi đọc chú ạ. - Vậy em nè , chị sẽ kể cho em nghe chuyện về địa ngục, em có muốn nghe không ? Tôi cười cười, chị này khéo biết nói đùa, chuyện địa ngục sao chị biết mà kể được. Chị lại tiếp: - Chị sẽ kể bất cứ ai muốn nghe và đây hoàn toàn sự thật , em có căn nên em càng cần nghe Và chị bắt đầu kể, giọng chị thong thả : - Em biết không, hồi đó năm 18 tuổi, chị bị tai nạn xe xém chết , nhưng may chỉ bị chấn thương nặng ở tay và chân , chị chỉ bị va đập mạnh vào xe, bất tỉnh 7 ngày liền. Tôi mới hỏi: - Vậy ai chăm lo chị trong bệnh viện ? - Là sư cô và thầy trụ trì, vì chị bị tai nạn gần nơi chị ở mà. Trong thời gian đó chị lạc vào một khoảng không màu tối, le lói chút ánh sáng chị thấy cha mẹ chị, rồi chị thấy Bồ Tát Địa Tạng nữa. Bình thường chị hay tụng kinh Địa Tạng, hết sức tôn kính Ngài, nay được gặp, chị mừng quá, nên khi ấy chị đã lạy ngài không biết bao nhiều cái, rồi chạy lại ôm cha mẹ mình. Chị hỏi Ngài đây là nơi nào, Ngài đáp đây là Địa Ngục, khiến chị vô cùng hoảng sợ. Địa Tạng vương mới nói với chị : - Con có nhiều phước đức gieo từ ba đời nên ta cứu con khỏi vòng địa ngục, thoát cảnh chết yểu , ta cứu con để làm lợi lạc nhân thế , đây là cầu biệt ly – Ngài chỉ về một cây cầu - con hãy từ giã cha mẹ để cha mẹ con đi đầu thai , còn con hãy về lại nơi đã đi , đừng quay lại , sau lưng con là địa ngục. Chị liền quỳ xuống và lạy Địa Tạng Bồ Tát, ngàn lần cảm kích ơn đức của ngài. Ngài nói tiếp: - Trước con có một đời tu, nhưng con đã sát hại một sinh mạng còn non để cứu người khác, nên con phải chịu quả báo chết yểu. Cũng may, do con đã tạo công đức hồi hướng cho sinh linh đó siêu thoát, và đời này con tu học theo Phật tinh tấn không hoài nghi, nên thoát được nạn, ta hiện cho con biết. - Dạ thưa Địa Tạng Vương Bồ Tát , xin ngài đại từ đại bi cứu chúng sanh muôn loài , và cho con thấy cảnh địa ngục như thế nào, để con lòng thêm định tâm ạ. Nam Mô A Di Đà Phật ! - Do con trồng thiện căn lớn từ kiếp trước nên ta sẽ dẫn con đi, trông thấy sự tình kinh sợ, con hãy ngậm viên này vào miệng và kiết ấn hai tay lại nhau. Chị liền làm theo lời Địa Tạng Bồ Tát , hai cánh cổng sắt to lớn vô cùng mở ra, ở trên cửa có hình đầu chó miệng há to, trừng mắt dữ tợn. Cổng vừa hé ra, lập tức ập đến tiếng ai oán, rên la của rất - rất nhiều người người gộp lại, cộng hưởng thành một tràng âm thanh khiếp đảm. Mặt đất nơi đây phủ một màn khói lan tỏa âm u , phía trên là một màn ánh sáng đỏ đỏ, xanh xanh chiếu khắp rộng mênh mông, trông rất ma quái. Từng lớp, từng lớp người nối nhau đi trùng trùng điệp điệp, đông đảo vô cùng , theo sau họ là quỷ sai nhiều vô kể đứng hai bên , chị và Ngài Địa Tạng đang bay trên hư không trên những người đó. Chị hỏi Địa Tạng Bồ Tát, mà là hỏi bằng tâm thức chứ không phải bằng lời nói : - Dạ thưa Bồ Tát cho con hỏi, những hàng người này là như thế nào ? - Những người đi vào là người đến gặp Phán quan, những người đi ra là người đi tới cảnh giới khác. - Dạ xin Bồ Tát cho con hỏi ngu muội, là sao không ai lễ bái Người mà chỉ chăm chăm lo đi thôi ạ ? - Họ do vô minh nên không thấy ta, cũng như không thấy con, vì con đã được ta cho ngậm viên trấn hình rồi. Chị ngang qua một cung điện như cung vua, nhưng trông u ám chứ không sáng sủa gì , rồi chị cùng Bồ Tát bay xuyên qua một bức vách đá, giống như nhũ thạch , đập ngay vào mắt chị là một màn hỗn chiến, thịt máu vương vãi khắp nơi, cảnh tượng hãi hùng : người với người hùng hổ lao vào đâm chém nhau không thương tiếc. Đây đó cũng có những con thú như trâu bò, dùng sừng lao vào đâm túi bụi. Chị tập trung nhìn một người bên dưới, thấy anh ta bị chém tới chết, thân xác bấy nhầy, chết rồi hoàn hồn sống lại, lại bị chém tiếp, không biết được màn chém giết này sẽ lập đi lập lại bao nhiêu lần. Thịt máu văng tung tóe, tiếng la hét đau đớn cùng cực , tiếng đao kiếm xoang xoảng, gộp lại thành một cảnh tượng kinh tâm khiếp đảm, bất cứ ai chứng kiến rồi đều phải bủn rủn, run sợ. Chị hỏi Bồ Tát vì sao mấy người này lại đâm chém nhau như vậy, Bồ Tát nói rằng, đó là ngọn lửa sân si đốt cháy tâm thức của họ, họ không muốn thoát Ngài cũng không cứu được. Những người này là toàn kẻ buôn bán thịt cá , hoặc câu cá, giăng lưới, bắt các loài sinh vật, hoặc đâm thuê chém mướn… Họ tự làm thì tự chịu, chứ cũng không thể cứu được, vì họ bị một màn vô minh che lấp. Tiếp theo, chị và Bồ Tát xuyên qua một nơi như miệng núi lửa bằng nham thạch nóng bỏng, chị cảm thấy sức nóng như thiêu như đốt dù chị đã ở rất cao, đây là ngục thứ hai. Ngàn ngàn, vạn vạn người, dù không ai thúc ép, tự nhiên lao mình nhảy xuống biển lửa, rồi họ còn bị ngàn mũi tên xuyên qua , tiếng la hét, gào khóc kinh hồn như muốn xé tan cả màng nhĩ, lẫn linh hồn của người nghe thấy. Thực sự ngôn từ có cố gắng thế nào cũng sẽ không thể mô tả được những âm thanh, những quang cảnh kinh khủng của địa ngục. Đây chỉ là thuật lại một phần triệu tỉ những gì chị chứng kiến được. Lúc đó chị mới hỏi Bồ Tát : - Bạch Bồ Tát, vì sao những người đó bị lửa thiêu, chết đi sống lại, và còn bị ngàn mũi tên bắn xuống xuyên người ? Vì sao Bồ Tát không cứu ? Địa Tạng Bồ Tát trả lời : - Những người này do tâm tham lam, bỏn xẻn, kẻ thì rút tiền của dân nghèo, kẻ thì yểm tà, mê hoặc lòng người để vơ vét tiền bá tánh , do bị vô minh ngăn che, không thấy Bồ Tát Địa Tạng trước mắt, muốn cứu cũng chẳng được, nếu như họ biết niệm Phật thì đỡ đau đớn rồi. Qua hai ngục đó rồi, chị cùng ngài Địa Tạng Vương xuyên qua thêm một vách ngăn giống như thạch ngũ màu trắng, đường vân trên đó có những hình thù rất ghê rợn. Rồi chị thấy những chông sắt, rồi cột sắt trùng trùng điệp điệp, tất cả đã nung nóng đỏ, chỉ có nóng hơn chứ không bao giờ nguội. Người người lớp lớp phải ngồi lên những chông sắt đó, chúng dài khoảng hơn 10 cm , tất nhiên là đâu có ngồi yên được, bao nhiêu mũi chông sắc nhọn, cắm vào da thịt, đau đớn khôn siết, các tội hồn cứ trườn lên trượt xuống, xương thịt lòi cả ra ngoài, máu tuôn như mưa. Đã thế từ đâu nước phân, nước dãi của các loài động vật tuôn ra, họ vừa tắm máu, vừa tắm phân dãi, chịu trận suốt không ngơi nghỉ. Xong đâu chỉ có thế, từ trên trời sấm sét đánh xuống đùng đoàng, thiêu đốt tội hồn. Đây đó lại xuất hiện những tảng đá tròn, to, nóng phừng phực lăn qua người, trăm ngàn thứ đau đớn đổ dồn lại. Mức độ khủng khiếp ở đây, chị dám khẳng định không có nhà văn tài ba, lão luyện nào diễn tả bằng lời mà tả nổi cảnh chị chứng kiến. Những kẻ nào tội nhẹ trong ngục này, thì ôm cột đồng lúc nóng như nham thạch , lúc lạnh như băng giá. Chị chưa kịp hỏi Địa Tạng Bồ Tát ngài đã nói : - Ngục này dành cho những kẻ bất hiếu, trời không dung đất không tha, tội đã tạo khác nhau nên mới có những hình phạt nặng nhẹ khác nhau. Trên đây chỉ là phần nhỏ của địa ngục này mà chị có thể thấy , chứ toàn bộ ngục thì rộng ghê hồn, em hãy tưởng tượng ngục nhỏ nhất cũng bằng hàng ngàn cây số đó. Tôi nói : - Vậy chắc ngục nhỏ thì bằng nước Việt Nam mình phải không chị ? - Em nói đúng đó, mỗi ngục đều rất rộng , vô số chúng sanh trong đó, dầy đặc nhung nhúc. Ngục tiếp theo chị đến, dù kinh dị không bằng 3 ngục chị vừa kể, nhưng lại ghê tởm, ớn đến tận óc, từng cơn nổi da gà, ngục này chứa những hầm cơm dư thừa nhung nhúc dòi ngoe ngẩy, rồi cả bọ chét, kiến … đủ thứ côn trùng kinh tởm. Những người chịu phạt phải ở trong hầm đó, phải ăn nuốt những đồ ăn dư thừa, đã đổ bỏ phí phạm khi sống. Còn có những hầm phân của các loài động vật, các tội hồn phải ở trong hầm “thưởng thức” hết những phân tiểu hôi thối nồng nặc ấy, đặc biệt là mỗi người một hầm, mỗi hầm chỉ to cỡ tòa nhà 5 tầng thôi, phân vơi đi lại tự động dâng đầy lên, mà khi nào “hưởng” hết một hầm đó thì mới đầu thai. Và chị còn một loại hầm đặc biệt nữa , hầm đó chứa toàn xác chết, hôi thối tởm lợm, các tội hồn phải nuốt sống nuốt tươi những thứ thịt ấy, vì khi còn sống sát hại sinh vật , mổ heo mổ bò , bán thịt chó .v.v…Chứng kiến tận mắt cái hầm đó rồi, chị sợ phát khiếp nên chị mới phát tâm ăn chay tới nay, có tiền là phóng sanh , cầu sám hối tội cũ. Tội nghiệp những chúng sanh trong đó, nếu họ chịu thành tâm niệm Phật, là Bồ Tát cứu được rồi, nhưng mê muội không niệm được thì Bồ Tát chịu. Bồ Tát từ bi, luôn thương xót những kẻ lầm đường lạc lối phịu hình phạt, đương nhiên là muốn cứu vớt họ, nhưng mà họ không phát tâm niệm Phật được thì Địa Tạng Bồ Tát cũng chịu thua. Chị được Ngài dẫn qua một ngục khác. Ngục này thì chị thấy rất đặc biệt, vì có đầy vàng bạc, châu báu kim cương, tiền bạc chất như núi, lấp lánh rất đẹp, nhưng em biết không, họ phải ăn nuốt những thứ đó. Các tội hồn bị những vàng bạc bao vây, từng tảng từng tảng rơi xuống như mưa đá, trúng người nào thì bể đầu nát óc, máu chảy như mưa , người thì bị đè , kẻ thì bị vàng bạc phóng xuyên người, hoặc rơi vào tai miệng tắc nghẽn ở đó, hoặc vàng bạc lọt vào bụng thì nở phình to ra hơn bụng của mấy bà bầu, vừa nặng vừa đau, Địa Tạng Bồ Tát nói : đó là hình phạt cho những người tham lam tiền bạc, ích kỉ bỏn xẻn, mua bán gian lận kiếm lời, những kẻ quan chức tham ô của dân.v.v… Ở một chỗ khác, chị thấy có những chiếc xe không người lái cán nát bét những tội hồn, phọt cả óc, lòi cả xương ra, người này phải nhặt những mảnh xương thịt của người kia để tiến hành lắp ghép, hoàn xác sống lại, cứ như thế luân phiên nhau. Ghê rợn nhất là cái màn ghép tay chân, tim phổi lại, không ghép thì tự người đó đau đớn kinh khủng. Cứ như thế trong một ngày mà từng người cứ diễn đi diễn lại thảm cảnh bị xe đâm nát bét, văng ra thành từng mảnh xương thịt, rồi lại chắp nối lại, cả ngàn lần chết đi sống lại, đây chính là quả báo của những tài xế cố ý đâm chết người, hoặc gây tai nạn rồi bỏ trốn. Ở một chỗ khác, có cỗ máy rất to lớn, nghiền nát người ra từng mảnh nhỏ, thịt tuôn ra đến đâu, ruồi bọ bu đen đến đấy, rồi lại bị xay tiếp cho đến khi nát như bột. Xong rồi thì hoàn hồn lại, bắt đầu xay lại từ đầu. Tội hồn cứ như thế bị hành hình đến khi nghiệp hết, mới chuyển sang những ngục khác chịu hình phạt của những tội khác, đây cũng là địa ngục cuối mà chị đến. Những địa ngục mà chị chứng kiến cũng chỉ là một góc nhỏ trong hàng ngàn cửa ngục ở đây mà thôi. Đâu đâu cũng là tột đỉnh đau đớn, quỷ khóc sói gào thảm thiết, đâu đâu cũng là xương tan thịt nát, chết đi sống lại đến vô cùng. Thật là buồn, loài người khi còn sống, sao cứ tạo ác để thọ nhận đau đớn như thế ? Sung sướng trong kiếp người thì đáng bao nhiêu khi so với những đau đớn tột cùng, nối nhau bất tận này ? Sau đó, chị được Địa Tạng Bồ Tát dẫn lên dương thế, đến chỗ thân xác bất động của chị. Bồ Tát nói chị hãy nuốt viên ngọc Bồ Tát từng đưa cho chị lúc trước, mà nãy giờ vẫn ngậm khi chị tham quan cảnh địa ngục. Chị nuốt xuống từ từ, và thấy Bồ Tát niệm câu gì đó, hồn liền nhập lại vào thân xác, chị bật tỉnh, nhìn hướng Bồ Tát đang đứng thì không thấy Bồ Tát nữa, nhưng chị vẫn nghe âm thanh Ngài nói văng vẳng trong tâm: - Con hãy tu học Phật tinh tấn hơn nữa, rồi con sẽ thấy những cảnh khác, và hãy làm lợi lạc cho chúng sanh khi họ cầu học Phật Pháp. Chị bật ngồi lên, giống như người đã lành hẳn, quỳ sụp xuống lạy Bồ Tát, lạy không biết mệt , vừa lạy vừa khóc như mưa, rồi khi đó mọi người ùa đến bên chị… *** Đã lâu rồi tôi bị mất liên lạc với chị, thật đáng tiếc. Hi vọng nếu hữu duyên chị đọc được bài viết này, chị em mình lại có cơ duyên được tương phùng. _ Trần Tuyết Trinh tự thuật ( fb: bạch tuệ ngọc)_ *Một lượt chia sẻ hoặc một câu bình luận của bạn, đều sẽ giúp cho nhiều người tiếp cận được bài viết hơn. Xin các bạn đừng ngại bỏ thêm chút công sức, để chung tay đem thiện pháp, đem Đạo lí Nhân quả Phật dạy đến với nhiều người, cuộc đời bớt đi một chút tăm tối của Vô minh, tăng thêm chút ánh sáng của Phật Pháp, công đức vô lượng ! TÂM LINH 24 Jan 2019 · 90K views
12:41
vn cần những nhân tài như các em lảnh đạo
tương lai của đất nước là đây Xin trân trọng kính mời quý vị và các bạn xem một đoạn phim sau đây của một người trẻ tuổi được sinh ra và lớn lên ở Hưng Yên, miền Bắc Việt Nam. Cô Nguyễn Phương Linh nói về những suy nghĩ của cô về đảng Cộng sản Việt Nam. Mặc dầu đang sống ở miền Bắc và bị nhồi sọ từ nhỏ nhưng bây giờ cô Nguyễn Phương Linh đã sáng mắt và thấu hiểu những gì mình đã biết về đảng Cộng sản là một sự sai lầm. Sự thật thì không đúng như những gì cô được biết. Sau bao năm bưng bít, dấu diếm, xuyên tạc và bóp méo lịch sử thì đảng Cộng sản Việt Nam không còn có thể che dấu và lường gạt người dân được nữa. Hiện nay với những phương tiện truyền thống tân tiến, giới trẻ Việt Nam bây giờ đã thấy rõ bộ mặt thật sự của đảng Cộng sản là một đảng thối nát, bất nhân, tàn ác và tham nhũng từ trên xuống dưới. Đảng Cộng sản Việt Nam là một đảng cướp chuyên môn đi đàn áp, bóc lột dân chúng và cướp nhà, cướp đất của người dân để làm giàu cho họ mà họ tuyên truyền láo khoét mình là đầy tớ của nhân dân. Nhưng ngược lại sự tuyên truyền đối trá đó, người dân mới chính là những người đầy tớ cho đảng Cộng sản. Đảng Cộng sản đã dâng đất, dâng biển cho Tàu cộng để bảo vệ cho họ được sống còn. Đảng Cộng sản Việt Nam không muốn cho người dân biết đến một chế độ tốt đẹp như Việt Nam Cộng Hòa vì Cộng sản là những người đã đi xâm chiếm một đất nước của người miền Nam Việt Nam được gọi là Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa bằng sự viện trợ hùng hậu của những nước trong khối Cộng sản. Mọi người phải biết tỉnh ngộ từ bây giờ để biết đâu là chân thật đâu là lừa bịp kẻo không còn kịp nữa. Vì đảng Cộng sản đã dâng nước Việt Nam cho Tàu cộng nên người Việt Nam bây giờ không còn có chủ quyền đất nước nửa. Đảng Cộng sản chỉ là người cai trị dân Việt Nam cho Trung cộng mà thôi và người dân nước Việt Nam hiện nay chỉ là nô lệ cho Tàu cộng vì nước Việt Nam bây giờ đã thuộc về Tàu cộng rồi chỉ có người dân Việt Nam là chưa biết mà thôi. Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì đảng Cộng sản đã đốt hết sách báo và phim ảnh của Việt Nam Cộng Hòa. Cộng sản làm như vậy nhằm mục đích để cho dân chúng sau này không còn biết đến một Quốc Gia có một nền tự do dân chủ với một đời sống văn minh và phồn thịnh nhất ở Đông Nam Á đã bị Cộng sản xâm chiếm. Điển hình là hàng chục ngàn tác phẩm âm nhạc giá trị của Việt Nam Cộng Hòa được mọi người dân yêu thích mặc dầu bị cấm phổ biến nên Cộng sản có muốn xóa bỏ đi cũng không được. Nước Việt Nam Cộng Hòa đã để lại một kho tàng âm nhạc vô giá gồm những tác phẩm bất hủ của những thiên tài âm nhạc miền Nam Việt Nam. Cộng sản đã ra sức tuyên truyền mạnh mẽ để cho những ai chưa biết đến nước Việt Nam Cộng Hòa mà lầm tưởng đó là một chế độ phi nhân như Cộng sản Việt Nam. Mục đích của Cộng sản là muốn cai trị người dân bằng một chế độ độc tài, phi nhân và tàn ác qua cái bánh vẽ XHCH để lừa bịp người dân thiếu hiểu biết của họ. Vì được sinh ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 nên giới trẻ ở Việt Nam bây giờ đã bị chương trình giáo dục nhồi sọ và chính sách ngu dân của Cộng sản từ lúc còn nhỏ cho nên họ không thể hiểu được một chế độ tự do dân chủ là gì như giới trẻ ở Hồng Kông đã trải qua. Nhưng bây giờ nhờ có những phương tiện truyền thông rộng rãi như điện thoại, internet, facebook, youtube ... nên người dân trong nước mới có cơ hội biết đến những tội ác tày trời của đảng Cộng sản Việt Nam mà bấy lâu nay họ đã tìm cách che dấu. Hiện thời giới trẻ và người dân ở Hồng Kông đã sống qua chế độ tự do, dân chủ nên họ không muốn bị cai trị bởi đảng Cộng sản Trung cộng vì họ biết đó là một chế độ tàn ác, phi nhân mà cả thế giới điều lên án. Vì vậy, người dân Hồng Kông đã đồng lòng cùng nhau xuống đường đi biểu tình với quyết tâm tranh đấu cho tới cùng để đạt cho được những gì mà họ mong muốn. Bây giờ thì người Việt Nam trong nước không dám làm gì với bọn Cộng sản. Cái bọn ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma Cộng sản lúc trước hay đi quậy phá ở Sàigòn nay đã trốn đi đâu mất tiêu rồi? Bây giờ sao không dám đi biểu tình tranh đấu cho người dân Việt Nam? Đúng là bọn súc sinh, không phải là con người nên mới ngu như thế! Sao bây giờ lại hèn thế. Sợ Việt Cộng thủ tiêu hay sao không dám lên tiếng như lúc trước vậy? Đúng là cái bọn ngu ngốc giờ mới hối hận thì đã trễ rồi. Đảng Cộng sản thì hèn với giặc ác với dân, lúc nào cũng coi người dân của mình như là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung Cộng thì họ lại xem như ông chủ của mình. Lúc nào thì đảng Cộng sản cũng muốn đè đầu cởi cổ người dân Việt Nam cho tới chết vì họ xem mạng sống của người dân chả ra gì. Chẳng bù cho dân chúng và giới trẻ ở Hồng Kông vì không chịu nổi sự áp bức từ nhà cầm quyền của đảng Cộng sản Trung Quốc nên người dân Hồng Kông đã đồng tâm đứng lên đòi lại quyền tự do dân chủ mà họ đã có bấy lâu nay. Nước Việt Nam ngày nay dưới sự cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam phải nhục nhã gã bán cô dâu ra nước ngoài vì sự nghèo đói của người dân. Nhân phẩm và trinh tiết của các cô gái trẻ Việt Nam chỉ đánh đổi được có vài trăm đô la. Vì đâu lại nên nông nỗi này? Chỉ vì đảng cướp Cộng sản không biết thương dân mà lại xem dân như kẻ thù, họ chỉ biết rình rập để cướp nhà, cướp đất và đàn áp người dân vô tội. Tham quan thì bầy mưu tựu kế để xây tượng đài và bỏ túi tiền tham nhũng. Ối trời cao đất dày, ông trời phải đem treo cổ hết bọn vô lại là cái đảng Cộng sản chó chết đã gieo rắc bao tai ương cho người dân Việt Nam. Bọn Cộng sản có chết 10 kiếp đi chăng nữa cũng không gột tẩy được những tội lỗi mà chúng đã gieo rắc bấy lâu nay. Tội ác của đảng Cộng sản Việt Nam cao ngất trời và họ không thể trốn chạy vào đâu được một khi người dân vùng lên để đạp đổ cái chế đó tàn ác vô nhân đạo nhất của loài người. Nó đã gieo rắc bao đau thương cho dân tộc Việt Nam bởi một cái đảng khát máu và ác độc nhất thế gian! Nếu quý vị và các bạn để ý một chút là thấy ngay những người của đảng cộng sản thì người nào cũng có một bộ mặt như ác thú và tướng mạo của họ thì trông bặm trợn và dữ dằn như những người thiến heo hay loài quỷ dữ đội lớp người. Đôi mắt họ thì lúc nào cũng trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Nói năng thì thô lỗ, cộc cần, không có lễ nghi văn hóa và không có đạo đức của một con người lương thiện. Tuyệt đại đa số những người cộng sản là những kẻ thất học và ngu đần đồng thời bản chất của họ luôn luôn là xảo trá, lưu manh và tàn ác. Con người của đảng cộng sản lúc nào cũng tham tàn, độc tài và độc ác nên họ lúc nào cũng muốn chiếm những cái của người khác làm của mình. Họ sẵn sàng ép bức người dân hy sinh cho cái đảng cộng sản của họ được sống còn vì họ chỉ xem người dân như là một công cụ để họ sai khiến mà thôi. Họ áp dụng chính sách kiềm kẹp và ngu dân để trị người dân dưới quyền của họ. Việt Nam Cộng Hòa thua đảng cộng sản vì Việt Nam Cộng Hỏa đối sự quá nhân đạo với bọn cộng sản khát máu tham tàn và hung ác. Còn đảng cộng sản sẵn sàng bắn giết dân lành để bắt người dân phải làm theo điều chúng muốn. Ngược lại, các vị viên chức chánh quyền của Việt Nam Cộng Hòa hoặc trong quân đội thì từ cấp nhỏ cho tới cấp lớn, đều có học thức và đa số ai cũng nói được tiếng Anh, tiếng Pháp thông thạo. Khuôn mặt của các vị đó hiền từ và có đức độ đồng thời đối xử công bằng và bác ái với những người xung quanh ngay cả với kẻ thù của mình. Con người Việt Nam Cộng Hòa thì hiền hòa không hiếu chiến, có đạo đức và lương tâm của một con người, nhất là đồng bào với nhau. Mọi người dân của Việt Nam Cộng Hòa đều có được một sự giáo dục căn bản từ lúc còn nhỏ nên con người của họ hiền từ, đạo đức và lương thiện không thô lỗ cóc cần, mất dạy, lưu manh và chụp giựt như những người sống trong chế độ miền Bắc. Vì sự khác biệt quá xa giữa người miền Bắc và Việt Nam Cộng Hòa như vậy cũng đủ hiểu là con người cộng sản nó khốn nạn và thấp hèn như những loài ác quỷ hay cầm thú như thế nào rồi. Không hiểu tại sao bây giờ là thế kỷ thứ 21 rồi mà lại còn những kẻ ngu đần tin vào chủ thuyết cộng sản hay nghe theo những con người xảo trá, gian manh, lọc lừa và độc ác của đảng cộng sản nữa. Những kẻ đó là những kẻ thất học, thiếu hiểu biết hoặc ngu muội thì mới để cho bọn cộng sản nắm đầu quay như dế mà thôi. Vì thế khi cộng quân miền Bắc xâm chiếm được miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì hàng triệu người dân miền Nam đã phải vượt biên để đi tìm TỰ DO trong cái chết. Trong số đó có lẫn cả triệu người đã di cư từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 mà bây giờ họ phải trốn chạy một lần nữa vì họ đã hiểu rõ bản chất bất nhân và tàn ác của Cộng sản. Đảng cộng sản là một lũ khát máu, gian manh, xảo quyệt và tàn ác nhất của loài người. Vì vậy mà những công dân của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa không thể sống chung với bầy quỷ đỏ. Do vậy mà dân chúng miền Nam đã phải bất chấp mọi nguy hiểm để vượt thoát khỏi nanh vuốt của cộng sản ngõ hầu đến được một đất nước tự do và dân chủ. Những kẻ lúc trước ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma Cộng sản cho đến bây giờ mới sáng mắt và tỉnh ngộ thì đã muộn rồi. Chúng tôi luôn luôn nhớ đến và ghi ơn các anh Chiến Sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hết lòng bảo vệ miền Nam Việt Nam trong suốt hơn 20 năm. Chúng tôi cũng cảm ơn Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà đã mang lại cho người dân chúng tôi một cuộc sống tốt đẹp từ đời sống tinh thần cho đến vật chất cũng như chăm sóc đến sức khỏe của mọi người cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Câu nói bất hủ của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: "Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm!" lúc nào cũng đúng cho đến khi nào không còn sự hiện diện của Cộng sản trên quả địa cầu này nữa. Cộng sản là gì? Cộng sản là một lũ súc vật biết nói tiếng người nhưng rất ngu dốt, tham tàn và độc ác nhất thế gian. Ngày nào còn đảng cộng sản là người dân Việt Nam còn khổ muôn đời! Người dân Việt Nam phải đạp đổ cái chế độ cộng sản khát máu, đã gieo rắc bao đau thương, uất hận cho dân tộc vì họ đã ác độc khi đàn áp và giết hại bao nhiêu dân lành vô tội khiến cho đất nước Việt Nam ngày càng lụn bại, nghèo đói và lạc hậu phải làm nô lệ cho bọn Trung cộng và làm cu li cho các nước khác. Thật là nhục nhã và hèn hạ cho cái đảng cộng sản Việt Nam vì họ chỉ biết lợi dụng, đàn áp và giết hại người dân của mình nhưng lại cúi đầu làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung cộng. Cô Nguyễn Phương Linh là một cô gái trẻ tuổi rất can đảm, thẳng thắn và có đầy nhiệt huyết đối với hiện tình của đất nước. Hy vọng Cô Nguyễn Phương Linh sẽ là một Agnes Chow thứ hai (Agnes Chow là nhà hoạt động nhân quyền trẻ tuổi của Hồng Kông). Giới trẻ và người dân Việt Nam hãy thức tỉnh và phải biết dùng sức mạnh của mình để lên tiếng đòi lại quyền tự do, dân chủ và nhân quyền như giới trẻ ở Hồng Kông đang biểu tình để đạt được những nguyện vọng chính đáng cho người dân của họ. Ngày nào còn đảng cộng sản là người dân Việt Nam còn khổ muôn đời. Ngọc Hứa : Đời Sống Xã Hội 16 May 2020 · 24K views
1:49
Cực phẩm tổng tài bá đạo: Tiêu Chiến, Ngô Diệc Phàm, La Vân Hi, Nhậm Gia Luân, Tống Uy Long, Thái Từ Khôn, Hứa Ngụy Châu, Hồ Nhất Thiên
KHOẢNH KHẮC GIỐNG HỆT TỔNG TÀI BÁ ĐẠO CỦA CÁC SAO NAM HOA NGỮ Tiêu Chiến, Ngô Diệc Phàm, La Vân Hi, Nhậm Gia Luân, Tống Uy Long, Thái Từ Khôn, Hứa Ngụy Châu, Hồ Nhất Thiên Sạp Báo Hoa Ngữ 18 Feb 2020 · 1M views
8:21
Xin mời Quý vị và các Bạn xem một đoạn phim được quay nhân lúc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đến thăm Chợ Gạo và tham dự lễ xây dựng Cầu Chợ Gạo. Cầu Chợ Gạo được Công binh và hãng thầu RMK-BRJ (Raymond Morrison Knudsen Brown and Root and Jones) của Hoa Kỳ xây dựng cho mọi người xử dụng thay vì phải dùng phà để sang sông. Quận Chợ Gạo nằm về hướng Đông của Thành phố Mỹ Tho thuộc tỉnh Định Tường (Vùng IV Chiến thuật của nước Việt Nam Cộng Hòa). Đầu năm 1970, đón tiếp Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn tại Chợ Gạo có Thiếu Tướng Ngô Quang Trưởng - Tư Lệnh Quân Đoàn IV - Quân Khu IV, Đại Tá Lê Minh Đảo - Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Định Tường và Trung Tá Lê Văn Lý- Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng Chợ Gạo. Trong buổi lễ còn có sự hiện diện của các cố vấn Hoa Kỳ, các viên chức Chính quyền sở tại và Quân nhân các cấp. Những người dân sinh sống tại Quận Chợ Gạo hân hoan chào mừng Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và các vị khách quý đến thăm. Họ rất vui mừng vì được chính quyền quan tâm và chăm lo cho đời sống của người dân ở Chợ Gao. Chế độ Việt Nam Cộng Hòa là một chế độ mà Chính phủ biết coi trọng và lo lắng cho người dân của mình. Quân và dân giống như cá với nước vì chính phủ biết thương và lo cho dân. Vì vậy những ai đã từng sống qua chế độ Việt Nam Cộng Hoà rồi thì họ mới biết được giá trị thật sự của nó như thế nào. Chẳng hạn như Chương trình "Người Cày Có Ruộng" của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã cấp phát hàng triệu mẫu đất cho nông dân để họ có ruộng mà cày cấy. Đồng thời chính phủ còn giúp vốn cho nông gia để họ đầu tư và phát triển về nghề nông. Còn Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh thì xây Bệnh Viện Vì Dân để khám và chữa bệnh miễn phí cho người dân thương yêu của Bà. Vì đã dự định bỏ rơi nước Việt Nam Cộng Hòa cho nên bắt đầu kể từ năm 1975 chính phủ Hoa Kỳ đã thất hứa không còn tiếp tục cung cấp viện trợ quân sự cho Việt Nam Cộng Hòa nữa (vì đảng Dân Chủ nắm đa số ghế ở Quốc Hội). Do sự bắt tay giữa Mỹ và Trung cộng, Mỹ đã bán đứng nước Việt Nam Cộng Hòa cho đảng cộng sản Bắc Việt kể từ khi hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 tháng 1 năm 1973. Hoa Kỳ đã bỏ rơi đồng minh là nước Việt Nam Cộng Hòa để áp dụng sách lược dùng chủ nghĩa tư bản để cải hóa cộng sản Trung Hoa đồng thời mang lại lợi ích về kinh tế cho nước Mỹ. Vì thế Hoa Kỳ đã bắt tay buôn bán và giao thương với kẻ thù là Trung cộng kể từ tháng 2 năm 1972. Thêm vào đó là tên Việt Cộng nằm vùng Dương Văn Minh và gian đảng đã ép cụ Trần Văn Hương từ chức Tổng Thống vào ngày 28 tháng 4 năm 1975 để hắn trở thành một Tổng Thống phi pháp, giương cờ trắng đầu hàng cộng sản Bắc Việt vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa bị rơi vào tay của đảng cộng sản Bắc Việt khát máu chỉ vì tên cộng sản nằm vùng chó chết và khốn nạn là Dương Văn Minh cùng những đồng bọn của hắn, những tên ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản. Dương Văn Minh là một tên tội đồ dân tộc, một tên phản quốc đã phá nát hai Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa. Dương Văn Minh là người có trách nhiệm chính trong sự xụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa ở hai nền Đệ I và Đệ II Cộng Hòa. Dương Văn Minh đã cầm đầu cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 để lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm và giết chết hai anh em Diệm-Nhu với sự đồng lõa của CIA. Chính Dương Văn Minh đã ra lệnh huỷ bỏ Chương Trình "Ấp Chiến Lược" của Tổng Thống Ngô Đình Diệm để tạo điều kiện cho du kích Việt Cộng tự do xâm nhập vào vùng nông thôn ở miền Nam Việt Nam. Dương Văn Minh có người em ruột Dương Văn Nhật là Đại Tá của đảng cộng sản Bắc Việt. Dương Văn Minh đã bí mật liên lạc với Dương Văn Nhật sau ngày lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Tiếp theo sau đó, Dương Văn Minh lại ra lệnh cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ súng đầu hàng quân cộng sản Bắc Việt vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Dương Văn Minh là một tên phản quốc, một tên tội đồ của nước Việt Nam Cộng Hòa vì đã làm những việc tai hại cho đất nước của người Việt Quốc Gia. Dương Văn Minh đáng lẽ phải bị xử bắn vì những tội lỗi của hắn đã gây ra cho nước Việt Nam Cộng Hòa. Ngày nay nước Mỹ đang bị quả báo bởi sự phản bội lại đồng minh của mình bằng hành động bức tử Việt Nam Cộng Hòa. Khi bị Hoa Kỳ ép buộc ký kết Hiệp Định Paris đầy tủi nhục cho Quân Dân miền Nam Việt Nam vào ngày 23 tháng 1 năm 1973, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã đề ra quốc sách với lập trường "4 Không" cứng rắn để chống lại bọn cộng sản khát máu không để chúng thôn tính miền Nam Việt Nam bằng vũ lực như sau: 1) Không thương lượng. 2) Không liên hiệp. 3) Không chấp nhận bất cứ hoạt động của cộng sản hoặc đối lập nào ở trong nước. 4) Không để lọt vào tay cộng sản bất cứ lãnh thổ, tiền đồn nào. Hoa Kỳ vì muốn rút ra khỏi cuộc chiến Việt Nam nên đã nhiều lần ép buộc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải ký Hiệp định Paris sau nhiều lần Ngài đã từ chối vì một khi đã ký là coi như tạo thêm điều kiện để bọn cộng sản tiếp tục cuộc xâm lăng miền Nam của bọn chúng. Chính vì sự quyết tâm chống cộng tới cùng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nên bọn cộng sản Bắc Việt rất sợ Ngài. Do đó đến giữa tháng 4 năm 1975, bọn cộng sản Bắc Việt tuyên bố là sẽ không thương thuyết nếu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu còn tại vị. Bọn cộng sản Bắc Việt lợi dụng sự tự do, dân chủ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa để giật giây và điều khiển nhóm đối lập ở Sàigòn và bọn ăn cơm Quốc gia mà thở ma cộng sản cũng như bọn nằm vùng để phá hoại và làm áp lực để Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải từ chức. Cuối cùng Ngài cũng đành phải gạt lệ mà ra đi nếu không chúng tiếp tục phá hoại chính trường và làm rối loạn đất nước, trong khi đó ngoài chiến trường vẫn còn đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng. Ngài Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu rất thương dân chúng miền Nam của Ngài nên trước lúc ra đi, Ngài ngồi trong xe mà nước mắt cứ tuôn rơi, nhưng Ngài không thể làm gì hơn được trong lúc này vì gặp thời thế, thế thời phải thế. Từ trong đáy lòng của Ngài, Ngài muốn ở lại để cùng Quân Dân miền Nam chống lại sự xâm lăng của cộng sản nhưng Ngài đã bị trói tay không làm gì được mà chỉ nghẹn ngào gạt lệ mà ra đi do sự áp lực của những kẻ mưu mô xảo quyệt. Bọn cộng sản đã xử dụng mọi thủ đoạn đê hèn và tàn ác để bằng mọi giá chiếm cho bằng được miền Nam thân yêu của chúng ta. Có một điều này mà rất ít người biết được là bất ngờ vào lúc nửa đêm, chính Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tự lái xe Jeep ra khỏi Dinh Độc Lập với một cận vệ (ngồi bên phía ghế hành khách) để đi tuần tra xem quân nhân các cấp có canh gác cẩn mật tại các địa điểm trọng yếu trong Thủ Đô Sàigòn hay không? Điều này hiếm khi xảy ra vì không bao giờ có một vị Tổng Thống nào bước ra khỏi Dinh Thự của mình vào ban đêm vì lý do an ninh. Ngoài ra Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu còn không màng đến sự nguy hiểm cho cá nhân mình mà luôn luôn bay ra chiến trường vừa tan thuốc súng để tưởng thưởng huy chương và khích lệ cho các Chiến Sĩ oai hùng của mình vừa lập được nhiều chiến công. Cho tới ngày hôm nay, sau gần nửa thế kỷ thì chính phủ Hoa Kỳ hiện thời mới cảm thấy hối hận vì họ nhận ra được những sai lầm tai hại của những chính phủ tiền nhiệm khi đã bỏ rơi đồng minh là Việt Nam Cộng Hòa và để cho bọn cộng sản Bắc Việt khát máu thắng cuộc cũng như tạo điều kiện cho Trung cộng lớn mạnh như bây giờ. Việt Nam Cộng Hòa thua đảng cộng sản vì Việt Nam Cộng Hòa đối sự quá nhân đạo với bọn cộng sản khát máu tham tàn và hung ác. Còn đảng cộng sản thì lúc nào cũng sẵn sàng bắn giết dân lành để bắt người dân phải làm theo điều chúng muốn. Ngoài ra, vì phải chiến đấu chống lại cộng sản đồng thời phải bảo vệ tài sản và người dân khỏi sự tàn sát của cộng sản nên những chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa bị vướng víu khi đang giao tranh với cộng nô. Nhưng các anh lúc nào cũng hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình là bảo vệ quê hương khỏi sự xâm lăng của cộng sản Bắc Việt khát máu và tàn ác. Cuộc chiến đấu chống lại cộng sản Bắc Việt của Việt Nam Cộng Hòa chỉ là cuộc chiến đấu tự vệ. Trong khi đó thì cộng sản Bắc Việt lại đê hèn dùng mọi thủ đoạn tàn ác để xâm chiếm miền Nam trù phú và thịnh vượng của Việt Nam Cộng Hòa. Đó là chủ trương của cộng sản Bắc Việt là lúc nào cũng muốn ăn cướp của người khác làm của riêng mình. Vì thế khi Cộng quân miền Bắc xâm chiếm được miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì hàng triệu người dân miền Nam đã phải vượt biên để đi tìm tự do trong cái chết. Trong số đó có lẫn cả triệu người đã di cư từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 mà bây giờ họ phải trốn chạy một lần nữa vì họ đã hiểu rõ bản chất bất nhân và tàn ác của cộng sản. Những kẻ lúc trước ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản cho đến bây giờ mới sáng mắt và tỉnh ngộ thì đã muộn rồi. Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam thì đảng cộng sản đã đốt hết sách báo và phim ảnh của Việt Nam Cộng Hòa nhằm mục đích để cho dân chúng sau này không còn biết đến một Quốc Gia có một nền tự do dân chủ đã bị cộng sản xâm chiếm. Điển hình là hàng chục ngàn tác phẩm âm nhạc giá trị của Việt Nam Cộng Hòa được mọi người dân yêu thích mặc dầu bị cấm phổ biến nên Cộng sản có muốn xóa bỏ đi cũng không được. Nước Việt Nam Cộng Hòa đã để lại một kho tàng âm nhạc vô giá gồm những tác phẩm bất hủ của những thiên tài âm nhạc miền Nam Việt Nam. Cộng sản đã ra sức tuyên truyền mạnh mẽ để cho những ai chưa biết đến nước Việt Nam Cộng Hòa mà lầm tưởng đó là một chế độ phi nhân như cộng sản Việt Nam. Mục đích của cộng sản là muốn cai trị người dân bằng một chế độ độc tài, phi nhân và tàn ác qua cái bánh vẽ XHCN và sự lừa bịp người dân thiếu hiểu biết của họ. Nếu quý vị và các bạn để ý một chút là thấy ngay những người của đảng cộng sản thì người nào cũng có một bộ mặt như ác thú và tướng mạo của họ thì trông bặm trợn và dữ dằn như những người thiến heo hay loài quỷ dữ đội lớp người. Đôi mắt họ thì lúc nào cũng trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Nói năng thì thô lỗ, cộc cần, không có lễ nghi văn hóa và không có đạo đức của một con người lương thiện. Nhìn tướng mạo của Lê Duẩn, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh thì biết ngay họ là những con người gian ác, mưu mô và xảo quyệt đồng thời họ giết người mà không gớm tay hay cảm thấy tội lỗi. Tuyệt đại đa số những người cộng sản là những kẻ thất học và ngu đần đồng thời bản chất của họ luôn luôn là xảo trá, lưu manh và tàn ác. Con người của đảng cộng sản lúc nào cũng tham tàn, độc tài và độc ác nên họ lúc nào cũng muốn chiếm những cái của người khác làm của mình. Họ sẵn sàng ép bức người dân hy sinh cho cái đảng cộng sản của họ được sống còn vì họ chỉ xem người dân như là một công cụ để họ sai khiến mà thôi. Họ áp dụng chính sách kiềm kẹp và ngu dân để trị người dân dưới quyền của họ. Ngược lại, các vị viên chức chánh quyền của Việt Nam Cộng Hòa hoặc trong quân đội thì từ cấp nhỏ cho tới cấp lớn, đều có học thức và đa số ai cũng nói được tiếng Anh, tiếng Pháp thông thạo. Khuôn mặt của các vị đó hiền từ và có đức độ đồng thời đối xử công bằng và bác ái với những người xung quanh ngay cả với kẻ thù của mình. Con người Việt Nam Cộng Hòa thì hiền hòa không hiếu chiến, có đạo đức và lương tâm của một con người, nhất là đồng bào với nhau. Mọi người dân của Việt Nam Cộng Hòa đều có được một sự giáo dục căn bản từ lúc còn nhỏ nên con người của họ hiền từ, đạo đức và lương thiện không thô lỗ cóc cần, mất dạy, lưu manh và chụp giựt như những người sống trong chế độ miền Bắc. Vì sự khác biệt quá xa giữa người miền Bắc và Việt Nam Cộng Hòa như vậy cũng đủ hiểu là con người cộng sản nó khốn nạn và thấp hèn như những loài ác quỷ hay cầm thú như thế nào rồi. Vì được sinh ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 nên giới trẻ ở Việt Nam bây giờ đã bị chương trình giáo dục nhồi sọ và chính sách ngu dân của Cộng sản từ lúc còn nhỏ cho nên họ không thể hiểu được một chế độ tự do dân chủ là gì như giới trẻ ở Hồng Kông đã trải qua. Nhưng bây giờ nhờ có những phương tiện truyền thông rộng rãi như điện thoại, internet, facebook... nên người dân trong nước mới có cơ hội biết đến những tội ác tày trời của đảng Cộng sản Việt Nam mà lâu nay họ đã che dấu. Hiện thời giới trẻ và người dân ở Hồng Kông đã sống qua chế độ tự do, dân chủ nên họ không muốn bị cai trị bởi đảng cộng sản Trung cộng vì họ biết đó là một chế độ tàn ác, phi nhân mà cả thế giới điều lên án. Vì vậy, người dân Hồng Kông đã đồng tâm đứng lên đòi lại quyền tự do dân chủ mà họ đã có bấy lâu nay. Bây giờ thì người Việt Nam trong nước không dám làm gì với bọn cộng sản. Cái bọn ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma Cộng sản lúc trước 30 tháng 4 năm 1975 hay đi quậy phá ở Sàigòn và che dấu Việt cộng trong nhà nay đã trốn đi đâu mất tiêu rồi? Bây giờ sao không dám đi biểu tình tranh đấu cho người dân Việt Nam? Đúng là bọn súc sinh, không phải là con người nên mới ngu như thế! Sao bây giờ lại hèn thế. Sợ Việt Cộng thủ tiêu hay sao không dám lên tiếng như lúc trước vậy? Đúng là cái bọn ngu ngốc giờ mới sáng mắt và hối hận thì đã trễ rồi. Sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì lợi dụng sự tự do dân chủ mà đi quậy phá ở Sàigòn. Bây giờ thì chúng nó không dám ló mặt ra vì sợ cộng sản thủ tiêu. Thật là hổ thẹn cho cái bọn ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản. Đảng cộng sản thì hèn với giặc ác với dân, lúc nào cũng coi người dân của mình như là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung Cộng thì họ lại xem như ông chủ của mình. Lúc nào thì đảng cộng sản cũng muốn đè đầu cởi cổ người dân Việt Nam cho tới chết. Họ xem mạng sống của người dân chả ra gì vì họ xem người dân như là nô lệ và công cụ cho đảng cộng sản của họ mà thôi. Nước Việt Nam ngày nay dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam phải nhục nhã gã bán cô dâu ra nước ngoài vì sự nghèo đói của người dân. Nhân phẩm và trinh tiết của các cô gái trẻ Việt Nam chỉ đánh đổi được có vài trăm đô la. Vì đâu lại nên nông nỗi này? Chỉ vì đảng cướp cộng sản không biết thương dân mà lại xem dân như kẻ thù, họ chỉ biết rình rập để cướp nhà, cướp đất và đàn áp người dân vô tội. Tham quan thì bầy mưu tựu kế để xây tượng đài và bỏ túi tiền tham nhũng. Ối trời cao đất dày, ông trời phải đem treo cổ hết bọn vô lại là cái đảng cộng sản chó chết gieo rắc bao tai ương cho người dân Việt Nam. Bọn cộng sản có chết 10 kiếp đi chăng nữa cũng không gột tẩy được những tội lỗi mà chúng đã gieo rắc bấy lâu nay. Tiền nhân của nước Việt Nam từ đời vua Hùng Vương đã có công dựng nước và giữ nước đồng thời có truyền thống chống giặc ngoại xâm dầu cho là nữ nhi như Hai Bà Trưng Trắc và Trưng Nhị. Sau khi xâm chiếm được nước Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì đảng cộng sản lại dâng đất, dâng biển cho Tàu cộng để bảo vệ cái đảng cộng sản thối nát, đối xử tàn ác với dân và tham nhũng từ trên xuống dưới. Thật là nhục nhã cho cái đảng cướp của cộng sản! Một đảng cướp chuyên môn đi đàn, áp bóc lột dân chúng và cướp nhà, cướp đất của người dân để làm giàu cho họ mà họ tuyên truyền láo khoét mình là đầy tớ của nhân dân. Nhưng ngược lại sự tuyên truyền đối trá đó, người dân mới chính là những người đầy tớ cho đảng Cộng sản. Không có gì nhục nhã và xấu hổ cho bằng dưới chế độ tàn ác của đảng cộng sản Việt Nam bây giờ các cô gái trẻ phải phơi bày thân thể trần truồng trước bọn Trung cộng, Đại Hàn và Đài Loan để họ lựa chọn như là lựa cá vậy. Thực ra là những ngoại nhân đó mua các cô gái trẻ Việt Nam với giá rẻ như bèo đem về nước họ để làm nô lệ tình dục chứ không phải làm vợ nữa. Đảng cộng sản Việt Nam chỉ để ý đến túi tham không đáy và sự đối xử tàn ác của họ với người dân mà không đếm xỉa gì đến đất nước vì nước Việt Nam họ đã dâng cho Tàu cộng rồi. Đảng cộng sản đàn áp bất cứ người yêu nước nào dám lên tiếng vì công lý và nhân quyền nhưng họ lại im lặng cuối đầu để mặc cho Trung cộng xâm lăng đất nước và dâng đất, dâng biển của tổ tiên Việt Nam cho giặc Tàu. Sau bao năm bòn rút tiền bạc và vơ vét tài nguyên của đất nước đồng thời cướp bóc nhà cửa và đất đai của người dân, các đảng viên cộng sản và các tham quan đã chuyển ra ngoài quốc hàng tỉ Mỹ kim. Họ đã đưa con cháu của họ đi định cư ở các nước tư bản để rửa tiền tham nhũng cho họ. Các đảng viên cộng sản và tham quan còn ở lại Việt Nam thì tiếp tục vơ vét cho đến khi Trung cộng bắt đầu cai trị người dân Việt Nam trong một thời gian không xa. Đảng cộng sản Việt Nam không muốn cho người dân biết đến một chế độ tốt đẹp như Việt Nam Cộng Hòa vì cộng sản là những người đã đi xâm lăng một đất nước của người miền Nam Việt Nam được gọi là Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa bằng sự viện trợ hùng hậu của những nước trong khối cộng sản. Mọi người phải biết tỉnh ngộ từ bây giờ để biết đâu là chân thật đâu là lừa bịp kẻo không còn kịp nữa. Vì đảng cộng sản đã dâng nước Việt Nam cho Tàu cộng nên người Việt Nam bây giờ không còn có chủ quyền đất nước nửa. Đảng cộng sản chỉ là người cai trị dân Việt Nam cho Trung cộng mà thôi và người dân nước Việt Nam hiện nay chỉ là nô lệ cho Tàu cộng vì nước Việt Nam bây giờ đã thuộc về Tàu cộng rồi chỉ có người dân Việt Nam là chưa biết mà thôi. Ngược lại sự tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản, nuớc Việt Nam Cộng Hòa là một Quốc gia tốt đẹp nhất đã mang lại cơm no áo ấm cho người dân miền Nam. Việt Nam Cộng Hòa là một nước mà người dân có đầy đủ quyền tự do và dân chủ như các nước tự do trên thế giới. Những ai đã từng sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa đều muốn con cháu của họ có được một cuộc sống hạnh phúc như vậy. Bây giờ thì mất tất cả rồi. Biết đến bao giờ người dân miền Nam mới có lại cuộc sống như xưa? Sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, trong dân chúng có câu nếu cột đèn biết đi (có chân) nó cũng vượt biên luôn. Hàng trăm ngàn người miền Nam Việt Nam đã bỏ thây ngoài biển cả vì họ không muốn sống dưới chế độ tàn ác của cộng sản mà muốn được hưởng một đời sống tự do dân chủ như thời Việt Nam Cộng Hoà. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là người thấu hiểu rất rõ bản chất gian manh, xảo trá và tàn ác của đảng cộng sản Việt Nam hơn ai hết nên Ngài đã là người chống cộng triệt để qua câu nói bất hủ của mình: "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm!" lúc nào cũng đúng cho đến khi nào không còn sự hiện diện của cộng sản trên quả địa cầu này nữa. Ngài Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng từng nói về cộng sản như sau: "Cộng sản sinh ra trong dốt nát và thù hận, lớn lên trong bạo lực và dối trá, chết đi trong sự nguyền rủa và khinh bỉ của nhân loại." Chúng tôi luôn luôn nhớ đến và ghi ơn các anh Chiến Sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hết lòng bảo vệ miền Nam Việt Nam trong suốt hơn 20 năm. Chúng tôi cũng cảm ơn Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà đã mang lại cho người dân chúng tôi một cuộc sống tốt đẹp từ đời sống tinh thần cho đến vật chất cũng như chăm sóc đến sức khỏe của mọi người cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Chúng tôi, những người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn nhớ đến nhị vị ân nhân đó là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh suốt cuộc đời của chúng tôi. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một vị Nguyên thủ Quốc Gia oai phong, đĩnh đạc, thông minh, văn võ song toàn, thông thạo Anh và Pháp ngữ. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chứng tỏ bản lãnh của một vị Nguyên thủ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa khi tiếp xúc với các nhà ngoại giao và các vị Nguyên thủ của thế giới. Cộng sản là gì? Cộng sản là một lũ súc vật biết nói tiếng người nhưng rất ngu dốt, tham tàn và độc ác nhất thế gian. Ngày nào còn đảng cộng sản là người dân Việt Nam còn khổ muôn đời! Người dân Việt Nam phải đạp đổ cái chế độ cộng sản khát máu, đã gieo rắc bao đau thương, uất hận cho dân tộc vì họ đã ác độc khi đàn áp và giết hại bao nhiêu dân lành vô tội khiến cho đất nước Việt Nam ngày càng lụn bại, nghèo đói và lạc hậu phải làm nô lệ cho bọn Trung cộng và làm cu li cho các nước khác. Thật là nhục nhã và hèn hạ cho cái đảng cộng sản Việt Nam vì họ chỉ biết lợi dụng, đàn áp và giết hại người dân của mình nhưng lại cúi đầu làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung cộng. Trong lúc xem phim xin mời quý vị và các bạn thưởng thức bản nhạc “Thề Không Phản Bội Quê Hương”. Bản nhạc “Thề Không Phản Bội Quê Hương” nói lên tinh thần yêu nước của quân dân Việt Nam Cộng Hòa đồng thời quyết tâm bảo vệ quê hương trước sự xâm lăng của cộng sản. Bản nhạc này được sáng tác vào khoảng năm 1973 bởi Nhạc Sỹ của Cục Chính Huấn thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Bài hát này được sáng tác dựa theo Nhật lệnh gửi toàn thể quân nhân các cấp của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vào ngày lễ diễn hành nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6 năm 1973 tại Đại Lộ Trần Hưng Đạo ở Thủ Đô Sàigòn. Bản nhạc này được thường xuyên phát thanh trên đài phát thanh Quân Đội và được trình bày bởi Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương thuộc Cục Tâm Lý Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ca Nhạc Sỹ Nguyệt Ánh và Việt Dzũng đã trình bày bản nhạc "Thề Không Phản Bội Quê Hương" trong đoạn phim này. "Thề Không Phản Bội Quê Hương" Một cánh tay đưa lên Hàng ngàn cánh tay đưa lên Hàng vạn cánh tay đưa lên Quyết đấu tranh cho một nền hòa bình công chính Ðập phá tan mưu toan, đầu hàng cái quân xâm lăng Hoà bình phải trong vinh quang Ðền công lao bao máu xương hùng anh Nào đứng lên bên nhau Và cùng sát vai bên nhau Thề nguyền với vung tay cao Quyết đấu tranh đến khi nào đạt thành mong ước Vận nước trong tay ta Là quyền của quân dân ta Tình đoàn kết quê hương ta Chận âm mưu chia cắt thêm sơn hà Điệp khúc: Quyết chiến Thề quyết chiến! Quyết chiến! Quyết không cần hoà bình đen tối Chẳng liên hiệp ngồi chung quân bán nước vong nô Quyết chiến Thề quyết chiến! Quyết chiến! Ðánh cho cùng dù mình phải chết Ðể mai này về sau con cháu ta sống còn Vận nước đang vươn lên Hàng ngàn chiến công chưa quên Hàng vạn xác quân vong nô Đã chứng minh cho sức mạnh hào hùng quân dân Thề chớ bao lui chân. Ngồi cùng với quân xâm lăng Ta thà chết chớ không hề lui Quyết không hề phản bội quê hương (3 lần) Chú thích: Lời của bài hát này có khác một vài chữ so với bản gốc của Cục Chính Huấn. Mặc dù chỉ tồn tại có 20 năm nhưng người dân đã sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn muôn đời nhớ tới thời gian có ý nghĩa và đáng sống nhất mà họ đã có trước ngày 30 tháng 4 năm 1975. Một trong những di sản mà Việt Nam Cộng Hòa đã để lại cho hậu thế là một kho tàng âm nhạc vô giá. Kho tàng đó gồm những tuyệt phẩm mà những thế hệ sau này không ai có thể sáng tác hay hơn thế nữa. Nếu Quý vị và các Bạn muốn tìm hiểu về Việt Nam Cộng Hòa và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thì Quý vị và các Bạn có thể tìm đọc các quyển sách sau đây trong các thư viện của Hoa Kỳ hay có thể mua trên Amazon: Tâm Tư Tổng Thống Thiệu, Khi Đồng Minh Nhảy Vào (2016), Khi Đồng Minh Tháo Chạy và The Palace File của tác giả Nguyễn Tiến Hưng. Trong 4 quyển sách đó có ba cuốn thuộc vào loại bán chạy nhất, đó là Hồ sơ mật Dinh Độc Lập (The Palace File, 1986), Khi đồng minh tháo chạy (2005) và Tâm tư tổng thống Thiệu (2010). Nguyễn Tiến Hưng đã tốt nghiệp Tiến Sỹ về Kinh tế tại Đại Học Virginia, Hoa Kỳ vào năm 1965. Ông từng là Tổng Trưởng Kế hoạch kiêm cố vấn thân cận nhất của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Xin mời Quý vị và các Bạn xem tiếp những đoạn phim và hình ảnh đã đăng trong những kỳ trước nói về Tổng Thống Ngô Đình Diệm của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, chương trình Người Cày Có Ruộng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Bệnh Viện Vì Dân do Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh khởi xướng và thành lập. San Jose, Ngày 29 tháng 8 năm 2019 David Tran
Xin mời Quý vị và các Bạn xem một đoạn phim được quay nhân lúc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đến thăm Chợ Gạo và tham dự lễ xây dựng Cầu Chợ Gạo. Cầu Chợ Gạo được Công binh và hãng thầu RMK-BRJ (Raymond Morrison Knudsen Brown and Root and Jones) của Hoa Kỳ xây dựng cho mọi người xử dụng thay vì phải dùng phà để sang sông. Quận Chợ Gạo nằm về hướng Đông của Thành phố Mỹ Tho thuộc tỉnh Định Tường (Vùng IV Chiến thuật của nước Việt Nam Cộng Hòa). Đầu năm 1970, đón tiếp Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phái đoàn tại Chợ Gạo có Thiếu Tướng Ngô Quang Trưởng - Tư Lệnh Quân Đoàn IV - Quân Khu IV, Đại Tá Lê Minh Đảo - Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Định Tường và Trung Tá Lê Văn Lý- Quận Trưởng kiêm Chi Khu Trưởng Chợ Gạo. Trong buổi lễ còn có sự hiện diện của các cố vấn Hoa Kỳ, các viên chức Chính quyền sở tại và Quân nhân các cấp. Những người dân sinh sống tại Quận Chợ Gạo hân hoan chào mừng Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và các vị khách quý đến thăm. Họ rất vui mừng vì được chính quyền quan tâm và chăm lo cho đời sống của người dân ở Chợ Gao. Chế độ Việt Nam Cộng Hòa là một chế độ mà Chính phủ biết coi trọng và lo lắng cho người dân của mình. Quân và dân giống như cá với nước vì chính phủ biết thương và lo cho dân. Vì vậy những ai đã từng sống qua chế độ Việt Nam Cộng Hoà rồi thì họ mới biết được giá trị thật sự của nó như thế nào. Chẳng hạn như Chương trình "Người Cày Có Ruộng" của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã cấp phát hàng triệu mẫu đất cho nông dân để họ có ruộng mà cày cấy. Đồng thời chính phủ còn giúp vốn cho nông gia để họ đầu tư và phát triển về nghề nông. Còn Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh thì xây Bệnh Viện Vì Dân để khám và chữa bệnh miễn phí cho người dân thương yêu của Bà. Vì đã dự định bỏ rơi nước Việt Nam Cộng Hòa cho nên bắt đầu kể từ năm 1975 chính phủ Hoa Kỳ đã thất hứa không còn tiếp tục cung cấp viện trợ quân sự cho Việt Nam Cộng Hòa nữa (vì đảng Dân Chủ nắm đa số ghế ở Quốc Hội). Do sự bắt tay giữa Mỹ và Trung cộng, Mỹ đã bán đứng nước Việt Nam Cộng Hòa cho đảng cộng sản Bắc Việt kể từ khi hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 tháng 1 năm 1973. Hoa Kỳ đã bỏ rơi đồng minh là nước Việt Nam Cộng Hòa để áp dụng sách lược dùng chủ nghĩa tư bản để cải hóa cộng sản Trung Hoa đồng thời mang lại lợi ích về kinh tế cho nước Mỹ. Vì thế Hoa Kỳ đã bắt tay buôn bán và giao thương với kẻ thù là Trung cộng kể từ tháng 2 năm 1972. Thêm vào đó là tên Việt Cộng nằm vùng Dương Văn Minh và gian đảng đã ép cụ Trần Văn Hương từ chức Tổng Thống vào ngày 28 tháng 4 năm 1975 để hắn trở thành một Tổng Thống phi pháp, giương cờ trắng đầu hàng cộng sản Bắc Việt vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa bị rơi vào tay của đảng cộng sản Bắc Việt khát máu chỉ vì tên cộng sản nằm vùng chó chết và khốn nạn là Dương Văn Minh cùng những đồng bọn của hắn, những tên ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản. Dương Văn Minh là một tên tội đồ dân tộc, một tên phản quốc đã phá nát hai Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa. Dương Văn Minh là người có trách nhiệm chính trong sự xụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa ở hai nền Đệ I và Đệ II Cộng Hòa. Dương Văn Minh đã cầm đầu cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963 để lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm và giết chết hai anh em Diệm-Nhu với sự đồng lõa của CIA. Chính Dương Văn Minh đã ra lệnh huỷ bỏ Chương Trình "Ấp Chiến Lược" của Tổng Thống Ngô Đình Diệm để tạo điều kiện cho du kích Việt Cộng tự do xâm nhập vào vùng nông thôn ở miền Nam Việt Nam. Dương Văn Minh có người em ruột Dương Văn Nhật là Đại Tá của đảng cộng sản Bắc Việt. Dương Văn Minh đã bí mật liên lạc với Dương Văn Nhật sau ngày lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Tiếp theo sau đó, Dương Văn Minh lại ra lệnh cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ súng đầu hàng quân cộng sản Bắc Việt vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Dương Văn Minh là một tên phản quốc, một tên tội đồ của nước Việt Nam Cộng Hòa vì đã làm những việc tai hại cho đất nước của người Việt Quốc Gia. Dương Văn Minh đáng lẽ phải bị xử bắn vì những tội lỗi của hắn đã gây ra cho nước Việt Nam Cộng Hòa. Ngày nay nước Mỹ đang bị quả báo bởi sự phản bội lại đồng minh của mình bằng hành động bức tử Việt Nam Cộng Hòa. Khi bị Hoa Kỳ ép buộc ký kết Hiệp Định Paris đầy tủi nhục cho Quân Dân miền Nam Việt Nam vào ngày 23 tháng 1 năm 1973, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã đề ra quốc sách với lập trường "4 Không" cứng rắn để chống lại bọn cộng sản khát máu không để chúng thôn tính miền Nam Việt Nam bằng vũ lực như sau: 1) Không thương lượng. 2) Không liên hiệp. 3) Không chấp nhận bất cứ hoạt động của cộng sản hoặc đối lập nào ở trong nước. 4) Không để lọt vào tay cộng sản bất cứ lãnh thổ, tiền đồn nào. Hoa Kỳ vì muốn rút ra khỏi cuộc chiến Việt Nam nên đã nhiều lần ép buộc Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải ký Hiệp định Paris sau nhiều lần Ngài đã từ chối vì một khi đã ký là coi như tạo thêm điều kiện để bọn cộng sản tiếp tục cuộc xâm lăng miền Nam của bọn chúng. Chính vì sự quyết tâm chống cộng tới cùng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nên bọn cộng sản Bắc Việt rất sợ Ngài. Do đó đến giữa tháng 4 năm 1975, bọn cộng sản Bắc Việt tuyên bố là sẽ không thương thuyết nếu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu còn tại vị. Bọn cộng sản Bắc Việt lợi dụng sự tự do, dân chủ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa để giật giây và điều khiển nhóm đối lập ở Sàigòn và bọn ăn cơm Quốc gia mà thở ma cộng sản cũng như bọn nằm vùng để phá hoại và làm áp lực để Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải từ chức. Cuối cùng Ngài cũng đành phải gạt lệ mà ra đi nếu không chúng tiếp tục phá hoại chính trường và làm rối loạn đất nước, trong khi đó ngoài chiến trường vẫn còn đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng. Ngài Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu rất thương dân chúng miền Nam của Ngài nên trước lúc ra đi, Ngài ngồi trong xe mà nước mắt cứ tuôn rơi, nhưng Ngài không thể làm gì hơn được trong lúc này vì gặp thời thế, thế thời phải thế. Từ trong đáy lòng của Ngài, Ngài muốn ở lại để cùng Quân Dân miền Nam chống lại sự xâm lăng của cộng sản nhưng Ngài đã bị trói tay không làm gì được mà chỉ nghẹn ngào gạt lệ mà ra đi do sự áp lực của những kẻ mưu mô xảo quyệt. Bọn cộng sản đã xử dụng mọi thủ đoạn đê hèn và tàn ác để bằng mọi giá chiếm cho bằng được miền Nam thân yêu của chúng ta. Có một điều này mà rất ít người biết được là bất ngờ vào lúc nửa đêm, chính Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã tự lái xe Jeep ra khỏi Dinh Độc Lập với một cận vệ (ngồi bên phía ghế hành khách) để đi tuần tra xem quân nhân các cấp có canh gác cẩn mật tại các địa điểm trọng yếu trong Thủ Đô Sàigòn hay không? Điều này hiếm khi xảy ra vì không bao giờ có một vị Tổng Thống nào bước ra khỏi Dinh Thự của mình vào ban đêm vì lý do an ninh. Ngoài ra Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu còn không màng đến sự nguy hiểm cho cá nhân mình mà luôn luôn bay ra chiến trường vừa tan thuốc súng để tưởng thưởng huy chương và khích lệ cho các Chiến Sĩ oai hùng của mình vừa lập được nhiều chiến công. Cho tới ngày hôm nay, sau gần nửa thế kỷ thì chính phủ Hoa Kỳ hiện thời mới cảm thấy hối hận vì họ nhận ra được những sai lầm tai hại của những chính phủ tiền nhiệm khi đã bỏ rơi đồng minh là Việt Nam Cộng Hòa và để cho bọn cộng sản Bắc Việt khát máu thắng cuộc cũng như tạo điều kiện cho Trung cộng lớn mạnh như bây giờ. Việt Nam Cộng Hòa thua đảng cộng sản vì Việt Nam Cộng Hòa đối sự quá nhân đạo với bọn cộng sản khát máu tham tàn và hung ác. Còn đảng cộng sản thì lúc nào cũng sẵn sàng bắn giết dân lành để bắt người dân phải làm theo điều chúng muốn. Ngoài ra, vì phải chiến đấu chống lại cộng sản đồng thời phải bảo vệ tài sản và người dân khỏi sự tàn sát của cộng sản nên những chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa bị vướng víu khi đang giao tranh với cộng nô. Nhưng các anh lúc nào cũng hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình là bảo vệ quê hương khỏi sự xâm lăng của cộng sản Bắc Việt khát máu và tàn ác. Cuộc chiến đấu chống lại cộng sản Bắc Việt của Việt Nam Cộng Hòa chỉ là cuộc chiến đấu tự vệ. Trong khi đó thì cộng sản Bắc Việt lại đê hèn dùng mọi thủ đoạn tàn ác để xâm chiếm miền Nam trù phú và thịnh vượng của Việt Nam Cộng Hòa. Đó là chủ trương của cộng sản Bắc Việt là lúc nào cũng muốn ăn cướp của người khác làm của riêng mình. Vì thế khi Cộng quân miền Bắc xâm chiếm được miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì hàng triệu người dân miền Nam đã phải vượt biên để đi tìm tự do trong cái chết. Trong số đó có lẫn cả triệu người đã di cư từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 mà bây giờ họ phải trốn chạy một lần nữa vì họ đã hiểu rõ bản chất bất nhân và tàn ác của cộng sản. Những kẻ lúc trước ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản cho đến bây giờ mới sáng mắt và tỉnh ngộ thì đã muộn rồi. Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam thì đảng cộng sản đã đốt hết sách báo và phim ảnh của Việt Nam Cộng Hòa nhằm mục đích để cho dân chúng sau này không còn biết đến một Quốc Gia có một nền tự do dân chủ đã bị cộng sản xâm chiếm. Điển hình là hàng chục ngàn tác phẩm âm nhạc giá trị của Việt Nam Cộng Hòa được mọi người dân yêu thích mặc dầu bị cấm phổ biến nên Cộng sản có muốn xóa bỏ đi cũng không được. Nước Việt Nam Cộng Hòa đã để lại một kho tàng âm nhạc vô giá gồm những tác phẩm bất hủ của những thiên tài âm nhạc miền Nam Việt Nam. Cộng sản đã ra sức tuyên truyền mạnh mẽ để cho những ai chưa biết đến nước Việt Nam Cộng Hòa mà lầm tưởng đó là một chế độ phi nhân như cộng sản Việt Nam. Mục đích của cộng sản là muốn cai trị người dân bằng một chế độ độc tài, phi nhân và tàn ác qua cái bánh vẽ XHCN và sự lừa bịp người dân thiếu hiểu biết của họ. Nếu quý vị và các bạn để ý một chút là thấy ngay những người của đảng cộng sản thì người nào cũng có một bộ mặt như ác thú và tướng mạo của họ thì trông bặm trợn và dữ dằn như những người thiến heo hay loài quỷ dữ đội lớp người. Đôi mắt họ thì lúc nào cũng trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Nói năng thì thô lỗ, cộc cần, không có lễ nghi văn hóa và không có đạo đức của một con người lương thiện. Nhìn tướng mạo của Lê Duẩn, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh thì biết ngay họ là những con người gian ác, mưu mô và xảo quyệt đồng thời họ giết người mà không gớm tay hay cảm thấy tội lỗi. Tuyệt đại đa số những người cộng sản là những kẻ thất học và ngu đần đồng thời bản chất của họ luôn luôn là xảo trá, lưu manh và tàn ác. Con người của đảng cộng sản lúc nào cũng tham tàn, độc tài và độc ác nên họ lúc nào cũng muốn chiếm những cái của người khác làm của mình. Họ sẵn sàng ép bức người dân hy sinh cho cái đảng cộng sản của họ được sống còn vì họ chỉ xem người dân như là một công cụ để họ sai khiến mà thôi. Họ áp dụng chính sách kiềm kẹp và ngu dân để trị người dân dưới quyền của họ. Ngược lại, các vị viên chức chánh quyền của Việt Nam Cộng Hòa hoặc trong quân đội thì từ cấp nhỏ cho tới cấp lớn, đều có học thức và đa số ai cũng nói được tiếng Anh, tiếng Pháp thông thạo. Khuôn mặt của các vị đó hiền từ và có đức độ đồng thời đối xử công bằng và bác ái với những người xung quanh ngay cả với kẻ thù của mình. Con người Việt Nam Cộng Hòa thì hiền hòa không hiếu chiến, có đạo đức và lương tâm của một con người, nhất là đồng bào với nhau. Mọi người dân của Việt Nam Cộng Hòa đều có được một sự giáo dục căn bản từ lúc còn nhỏ nên con người của họ hiền từ, đạo đức và lương thiện không thô lỗ cóc cần, mất dạy, lưu manh và chụp giựt như những người sống trong chế độ miền Bắc. Vì sự khác biệt quá xa giữa người miền Bắc và Việt Nam Cộng Hòa như vậy cũng đủ hiểu là con người cộng sản nó khốn nạn và thấp hèn như những loài ác quỷ hay cầm thú như thế nào rồi. Vì được sinh ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 nên giới trẻ ở Việt Nam bây giờ đã bị chương trình giáo dục nhồi sọ và chính sách ngu dân của Cộng sản từ lúc còn nhỏ cho nên họ không thể hiểu được một chế độ tự do dân chủ là gì như giới trẻ ở Hồng Kông đã trải qua. Nhưng bây giờ nhờ có những phương tiện truyền thông rộng rãi như điện thoại, internet, facebook... nên người dân trong nước mới có cơ hội biết đến những tội ác tày trời của đảng Cộng sản Việt Nam mà lâu nay họ đã che dấu. Hiện thời giới trẻ và người dân ở Hồng Kông đã sống qua chế độ tự do, dân chủ nên họ không muốn bị cai trị bởi đảng cộng sản Trung cộng vì họ biết đó là một chế độ tàn ác, phi nhân mà cả thế giới điều lên án. Vì vậy, người dân Hồng Kông đã đồng tâm đứng lên đòi lại quyền tự do dân chủ mà họ đã có bấy lâu nay. Bây giờ thì người Việt Nam trong nước không dám làm gì với bọn cộng sản. Cái bọn ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma Cộng sản lúc trước 30 tháng 4 năm 1975 hay đi quậy phá ở Sàigòn và che dấu Việt cộng trong nhà nay đã trốn đi đâu mất tiêu rồi? Bây giờ sao không dám đi biểu tình tranh đấu cho người dân Việt Nam? Đúng là bọn súc sinh, không phải là con người nên mới ngu như thế! Sao bây giờ lại hèn thế. Sợ Việt Cộng thủ tiêu hay sao không dám lên tiếng như lúc trước vậy? Đúng là cái bọn ngu ngốc giờ mới sáng mắt và hối hận thì đã trễ rồi. Sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì lợi dụng sự tự do dân chủ mà đi quậy phá ở Sàigòn. Bây giờ thì chúng nó không dám ló mặt ra vì sợ cộng sản thủ tiêu. Thật là hổ thẹn cho cái bọn ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản. Đảng cộng sản thì hèn với giặc ác với dân, lúc nào cũng coi người dân của mình như là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung Cộng thì họ lại xem như ông chủ của mình. Lúc nào thì đảng cộng sản cũng muốn đè đầu cởi cổ người dân Việt Nam cho tới chết. Họ xem mạng sống của người dân chả ra gì vì họ xem người dân như là nô lệ và công cụ cho đảng cộng sản của họ mà thôi. Nước Việt Nam ngày nay dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam phải nhục nhã gã bán cô dâu ra nước ngoài vì sự nghèo đói của người dân. Nhân phẩm và trinh tiết của các cô gái trẻ Việt Nam chỉ đánh đổi được có vài trăm đô la. Vì đâu lại nên nông nỗi này? Chỉ vì đảng cướp cộng sản không biết thương dân mà lại xem dân như kẻ thù, họ chỉ biết rình rập để cướp nhà, cướp đất và đàn áp người dân vô tội. Tham quan thì bầy mưu tựu kế để xây tượng đài và bỏ túi tiền tham nhũng. Ối trời cao đất dày, ông trời phải đem treo cổ hết bọn vô lại là cái đảng cộng sản chó chết gieo rắc bao tai ương cho người dân Việt Nam. Bọn cộng sản có chết 10 kiếp đi chăng nữa cũng không gột tẩy được những tội lỗi mà chúng đã gieo rắc bấy lâu nay. Tiền nhân của nước Việt Nam từ đời vua Hùng Vương đã có công dựng nước và giữ nước đồng thời có truyền thống chống giặc ngoại xâm dầu cho là nữ nhi như Hai Bà Trưng Trắc và Trưng Nhị. Sau khi xâm chiếm được nước Việt Nam Cộng Hòa của miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì đảng cộng sản lại dâng đất, dâng biển cho Tàu cộng để bảo vệ cái đảng cộng sản thối nát, đối xử tàn ác với dân và tham nhũng từ trên xuống dưới. Thật là nhục nhã cho cái đảng cướp của cộng sản! Một đảng cướp chuyên môn đi đàn, áp bóc lột dân chúng và cướp nhà, cướp đất của người dân để làm giàu cho họ mà họ tuyên truyền láo khoét mình là đầy tớ của nhân dân. Nhưng ngược lại sự tuyên truyền đối trá đó, người dân mới chính là những người đầy tớ cho đảng Cộng sản. Không có gì nhục nhã và xấu hổ cho bằng dưới chế độ tàn ác của đảng cộng sản Việt Nam bây giờ các cô gái trẻ phải phơi bày thân thể trần truồng trước bọn Trung cộng, Đại Hàn và Đài Loan để họ lựa chọn như là lựa cá vậy. Thực ra là những ngoại nhân đó mua các cô gái trẻ Việt Nam với giá rẻ như bèo đem về nước họ để làm nô lệ tình dục chứ không phải làm vợ nữa. Đảng cộng sản Việt Nam chỉ để ý đến túi tham không đáy và sự đối xử tàn ác của họ với người dân mà không đếm xỉa gì đến đất nước vì nước Việt Nam họ đã dâng cho Tàu cộng rồi. Đảng cộng sản đàn áp bất cứ người yêu nước nào dám lên tiếng vì công lý và nhân quyền nhưng họ lại im lặng cuối đầu để mặc cho Trung cộng xâm lăng đất nước và dâng đất, dâng biển của tổ tiên Việt Nam cho giặc Tàu. Sau bao năm bòn rút tiền bạc và vơ vét tài nguyên của đất nước đồng thời cướp bóc nhà cửa và đất đai của người dân, các đảng viên cộng sản và các tham quan đã chuyển ra ngoài quốc hàng tỉ Mỹ kim. Họ đã đưa con cháu của họ đi định cư ở các nước tư bản để rửa tiền tham nhũng cho họ. Các đảng viên cộng sản và tham quan còn ở lại Việt Nam thì tiếp tục vơ vét cho đến khi Trung cộng bắt đầu cai trị người dân Việt Nam trong một thời gian không xa. Đảng cộng sản Việt Nam không muốn cho người dân biết đến một chế độ tốt đẹp như Việt Nam Cộng Hòa vì cộng sản là những người đã đi xâm lăng một đất nước của người miền Nam Việt Nam được gọi là Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa bằng sự viện trợ hùng hậu của những nước trong khối cộng sản. Mọi người phải biết tỉnh ngộ từ bây giờ để biết đâu là chân thật đâu là lừa bịp kẻo không còn kịp nữa. Vì đảng cộng sản đã dâng nước Việt Nam cho Tàu cộng nên người Việt Nam bây giờ không còn có chủ quyền đất nước nửa. Đảng cộng sản chỉ là người cai trị dân Việt Nam cho Trung cộng mà thôi và người dân nước Việt Nam hiện nay chỉ là nô lệ cho Tàu cộng vì nước Việt Nam bây giờ đã thuộc về Tàu cộng rồi chỉ có người dân Việt Nam là chưa biết mà thôi. Ngược lại sự tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản, nuớc Việt Nam Cộng Hòa là một Quốc gia tốt đẹp nhất đã mang lại cơm no áo ấm cho người dân miền Nam. Việt Nam Cộng Hòa là một nước mà người dân có đầy đủ quyền tự do và dân chủ như các nước tự do trên thế giới. Những ai đã từng sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa đều muốn con cháu của họ có được một cuộc sống hạnh phúc như vậy. Bây giờ thì mất tất cả rồi. Biết đến bao giờ người dân miền Nam mới có lại cuộc sống như xưa? Sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, trong dân chúng có câu nếu cột đèn biết đi (có chân) nó cũng vượt biên luôn. Hàng trăm ngàn người miền Nam Việt Nam đã bỏ thây ngoài biển cả vì họ không muốn sống dưới chế độ tàn ác của cộng sản mà muốn được hưởng một đời sống tự do dân chủ như thời Việt Nam Cộng Hoà. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là người thấu hiểu rất rõ bản chất gian manh, xảo trá và tàn ác của đảng cộng sản Việt Nam hơn ai hết nên Ngài đã là người chống cộng triệt để qua câu nói bất hủ của mình: "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm!" lúc nào cũng đúng cho đến khi nào không còn sự hiện diện của cộng sản trên quả địa cầu này nữa. Ngài Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng từng nói về cộng sản như sau: "Cộng sản sinh ra trong dốt nát và thù hận, lớn lên trong bạo lực và dối trá, chết đi trong sự nguyền rủa và khinh bỉ của nhân loại." Chúng tôi luôn luôn nhớ đến và ghi ơn các anh Chiến Sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hết lòng bảo vệ miền Nam Việt Nam trong suốt hơn 20 năm. Chúng tôi cũng cảm ơn Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà đã mang lại cho người dân chúng tôi một cuộc sống tốt đẹp từ đời sống tinh thần cho đến vật chất cũng như chăm sóc đến sức khỏe của mọi người cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Chúng tôi, những người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn nhớ đến nhị vị ân nhân đó là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh suốt cuộc đời của chúng tôi. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một vị Nguyên thủ Quốc Gia oai phong, đĩnh đạc, thông minh, văn võ song toàn, thông thạo Anh và Pháp ngữ. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chứng tỏ bản lãnh của một vị Nguyên thủ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa khi tiếp xúc với các nhà ngoại giao và các vị Nguyên thủ của thế giới. Cộng sản là gì? Cộng sản là một lũ súc vật biết nói tiếng người nhưng rất ngu dốt, tham tàn và độc ác nhất thế gian. Ngày nào còn đảng cộng sản là người dân Việt Nam còn khổ muôn đời! Người dân Việt Nam phải đạp đổ cái chế độ cộng sản khát máu, đã gieo rắc bao đau thương, uất hận cho dân tộc vì họ đã ác độc khi đàn áp và giết hại bao nhiêu dân lành vô tội khiến cho đất nước Việt Nam ngày càng lụn bại, nghèo đói và lạc hậu phải làm nô lệ cho bọn Trung cộng và làm cu li cho các nước khác. Thật là nhục nhã và hèn hạ cho cái đảng cộng sản Việt Nam vì họ chỉ biết lợi dụng, đàn áp và giết hại người dân của mình nhưng lại cúi đầu làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam là Trung cộng. Trong lúc xem phim xin mời quý vị và các bạn thưởng thức bản nhạc “Thề Không Phản Bội Quê Hương”. Bản nhạc “Thề Không Phản Bội Quê Hương” nói lên tinh thần yêu nước của quân dân Việt Nam Cộng Hòa đồng thời quyết tâm bảo vệ quê hương trước sự xâm lăng của cộng sản. Bản nhạc này được sáng tác vào khoảng năm 1973 bởi Nhạc Sỹ của Cục Chính Huấn thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Bài hát này được sáng tác dựa theo Nhật lệnh gửi toàn thể quân nhân các cấp của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vào ngày lễ diễn hành nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6 năm 1973 tại Đại Lộ Trần Hưng Đạo ở Thủ Đô Sàigòn. Bản nhạc này được thường xuyên phát thanh trên đài phát thanh Quân Đội và được trình bày bởi Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương thuộc Cục Tâm Lý Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ca Nhạc Sỹ Nguyệt Ánh và Việt Dzũng đã trình bày bản nhạc "Thề Không Phản Bội Quê Hương" trong đoạn phim này. "Thề Không Phản Bội Quê Hương" Một cánh tay đưa lên Hàng ngàn cánh tay đưa lên Hàng vạn cánh tay đưa lên Quyết đấu tranh cho một nền hòa bình công chính Ðập phá tan mưu toan, đầu hàng cái quân xâm lăng Hoà bình phải trong vinh quang Ðền công lao bao máu xương hùng anh Nào đứng lên bên nhau Và cùng sát vai bên nhau Thề nguyền với vung tay cao Quyết đấu tranh đến khi nào đạt thành mong ước Vận nước trong tay ta Là quyền của quân dân ta Tình đoàn kết quê hương ta Chận âm mưu chia cắt thêm sơn hà Điệp khúc: Quyết chiến Thề quyết chiến! Quyết chiến! Quyết không cần hoà bình đen tối Chẳng liên hiệp ngồi chung quân bán nước vong nô Quyết chiến Thề quyết chiến! Quyết chiến! Ðánh cho cùng dù mình phải chết Ðể mai này về sau con cháu ta sống còn Vận nước đang vươn lên Hàng ngàn chiến công chưa quên Hàng vạn xác quân vong nô Đã chứng minh cho sức mạnh hào hùng quân dân Thề chớ bao lui chân. Ngồi cùng với quân xâm lăng Ta thà chết chớ không hề lui Quyết không hề phản bội quê hương (3 lần) Chú thích: Lời của bài hát này có khác một vài chữ so với bản gốc của Cục Chính Huấn. Mặc dù chỉ tồn tại có 20 năm nhưng người dân đã sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn muôn đời nhớ tới thời gian có ý nghĩa và đáng sống nhất mà họ đã có trước ngày 30 tháng 4 năm 1975. Một trong những di sản mà Việt Nam Cộng Hòa đã để lại cho hậu thế là một kho tàng âm nhạc vô giá. Kho tàng đó gồm những tuyệt phẩm mà những thế hệ sau này không ai có thể sáng tác hay hơn thế nữa. Nếu Quý vị và các Bạn muốn tìm hiểu về Việt Nam Cộng Hòa và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thì Quý vị và các Bạn có thể tìm đọc các quyển sách sau đây trong các thư viện của Hoa Kỳ hay có thể mua trên Amazon: Tâm Tư Tổng Thống Thiệu, Khi Đồng Minh Nhảy Vào (2016), Khi Đồng Minh Tháo Chạy và The Palace File của tác giả Nguyễn Tiến Hưng. Trong 4 quyển sách đó có ba cuốn thuộc vào loại bán chạy nhất, đó là Hồ sơ mật Dinh Độc Lập (The Palace File, 1986), Khi đồng minh tháo chạy (2005) và Tâm tư tổng thống Thiệu (2010). Nguyễn Tiến Hưng đã tốt nghiệp Tiến Sỹ về Kinh tế tại Đại Học Virginia, Hoa Kỳ vào năm 1965. Ông từng là Tổng Trưởng Kế hoạch kiêm cố vấn thân cận nhất của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Xin mời Quý vị và các Bạn xem tiếp những đoạn phim và hình ảnh đã đăng trong những kỳ trước nói về Tổng Thống Ngô Đình Diệm của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, chương trình Người Cày Có Ruộng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Bệnh Viện Vì Dân do Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Thị Mai Anh khởi xướng và thành lập. San Jose, Ngày 29 tháng 8 năm 2019 David Tran David Tran 29 Aug 2019 · 396K views
Loading...