ngon lua bat diet phim thai tap 1

2:52
Bạn ý bị đánh bầm dập mà còn kiêu ngạo nói dối đi học Muay >< Tôi thua rồi. Bạn nào chưa xem, mau mau xem Ngọn Lửa Đức Hạnh tập 16 đi nha :D =============== <3 Phim: Ngọn Lửa Đức Hạnh / Plerng Boon Xem Online: Dailymotion: goo.gl/gQLrcc Link Download: goo.gl/Kz1hDC #Ngọn_Lửa_Đức_Hạnh_Tzone

Bạn ý bị đánh bầm dập mà còn kiêu ngạo nói dối đi học Muay >< Tôi thua rồi. Bạn nào chưa xem, mau mau xem Ngọn Lửa Đức Hạnh tập 16 đi nha :D =============== <3 Phim: Ngọn Lửa Đức Hạnh / Plerng Boon Xem Online: Dailymotion: goo.gl/gQLrcc Link Download: goo.gl/Kz1hDC #Ngọn_Lửa_Đức_Hạnh_Tzone

Thiên đường phim Thái
29 Sep 2017 · 449K views
6:19
CÔ DÂU BẤT ĐẮC DĨ TẬP 16 (END) CUT

-K: E sẵn sàng chưa May? Sẵn sàng làm cô dâu tự nguyện thay cô dâu bất đắc dĩ của a -M: Còn a sẵn sàng làm chú rể thật sự của e chưa? -K: A đã là chú rể thật sự của e từ lâu rồi, kể từ ngày đầu tiên a gặp e cho đến hôm nay. Vì có a trông chừng nên k có chàng trai nào có thể đến gần e được, e biết chưa? -M: Biết ăn nói gê nhỉ! - Trao nhẫn cho nhau đi nào, chúng tôi chờ lâu rồi đấy! - Này, kẻo k vào động phòng được bố k biết đấy nhé! -K: Bố cầm giúp con hoa với. Sao vậy May? Nhanh đeo nhẫn cho a đi! -M: E có điều trong lòng muốn nói -K: Để vào phòng rồi nói cũng được mà :v Trao nhẫn trước nhé! -M: Không được, e phải nói bây giờ! -K: Chuyện gì vậy, e nói nhanh đi nào. -M: -K: May à, a nghĩ e nói ra nhanh đi, sợ là a k được vào động phòng luôn đó. -M: E muốn cảm ơn. Cảm ơn a nhé, vì đã bước vào cuộc sống của e. Cảm ơn a đã chịu đựng và làm tất cả vì e. E đã từng nói đàn ông trên thế gian này đều nói dối, lừa gạt giống nhau, làm cho phụ nữ đau khổ, nhưng hôm nay e xin rút lại câu đó. Vẫn còn đàn ông tốt trên đời, chỉ là phụ nữ phải tìm được người đó, và e đã tìm được người đàn ông tốt nhất trong đời e rồi. - Chờ chút nào, đây là nhẫn May sẽ trao cho Khet -Ball/Nakarin: Này, 2 đứa định đứng nhìn mặt nhau cả đêm hay sao đây? 555. Nào mọi người, hôn đi, hôn đi, hôn đi. Hôn nữa, hôn nữa, hôn nữa, nữa, nữa, nữa .... :v -M: Đủ rồi, anh Ball thật là..! -K: Vào phòng được rồi đấy nhỉ? -Ball: A nói vậy có sao đâu, đằng nào thì đêm nay cũng về phòng với nhau thôi 5555 ********************************** Phim Thái ít khi nào làm Ad thất vọng ở tập cuối, 1 cái kết thật đẹp cho May-Khet và tất cả mọi người ❤ ❤ ❤ CÓ ai giống tui bị cuồng cặp này rồi, bác 7 làm ơn hãy cho 2 ac tái hợp càng nhanh càng tốt dùm nhé! *LINK RAW TẬP 16 (end) CÔ DÂU BẤT ĐẮC DĨ: -Part1: https://www.dailymotion.com/video/x6tzudv -Part2: https://www.dailymotion.com/video/x6tzzc5 *LINK VIETSUB CỦA NHÀ ANNIE CAT (Đang đến tập 10): -Daily: https://www.dailymotion.com/playlist/x5zkzf -Cliphub: http://anniecat.cliphub.io/movie/co-dau-bat-dac-di-jao-sao-jam-yorm-unwilling-wife_Vop6aQ8O.html

Review Phim Thái Hay
21 Sep 2018 · 34K views
8:08
[MiniMovie] Túy Lý Hồng Trần

[MiniMovie] Túy Lý Hồng Trần --------------- 1. Tiểu muội tử - Chào chị cả đi... Cha đẩy ta ra trước mặt chị, giọng thoáng mỏi mệt. Ta len lén đưa mắt lên nhìn cô gái trước mặt, nom chỉ cao hơn ta một chút, ta khẽ cắn môi lại cúi đầu. Chỉ thấy chị thoáng cười, chạy tới kéo lấy tay ta: - Em gái ngoan... Rồi ngước lên nhìn cha, vành mắt cong cong - Từ nay con có người chơi cùng rồi. Cha xoa đầu hai chị em ta rồi chậm chạp tới thư phòng. Hóa ra chị chỉ có cha không có mẹ y như ta... Đáng tiếc, cha cũng rời bỏ chúng ta ngay sau đó. Ta lần lượt có mẹ, có cha, mất mẹ, có chị rồi lại mất cha, 10 năm cuộc đời sao lại lắm nỗi bi ai. May mắn, vẫn còn có chị... 14 tuổi, chị thay cha gánh vác thương đội, thay cha quản lý gia sản, thay cha cõng ta trên lưng... Chị thay cha giữ lại một khoảng trời cho ta ung dung ngắt hoa bắt bướm. Mùa hè năm ấy, chị dẫn về phủ một chàng trai trẻ tuổi lạ mặt, nói là thị vệ mới đến. Hắn là một kẻ kỳ lạ, chỉ thích lặng lẽ một mình. Ngoài những lúc theo chị đi giải quyết chuyện thương đội, hắn lại tìm một nơi vắng vẻ, dùng cây sáo cũ thổi lên những khúc bi thương mà ta chẳng thể hiểu. Tò mò cuồn cuộn trong lòng, ta muốn đào hết quá khứ của hắn. Nhưng, ta tiến một bước hắn lùi ba bước, từ đầu tới cuối chỉ nhả lại cho ta ba chữ "nhị tiểu thư" hời hợt... Một ngày, sư phụ nhìn ta rồi phe phẩy chiếc quạt giấy vẽ nguệch ngoạc của người: - Đã 16 tuổi rồi, sắp phải gả đi cho người rồi... Ta bỗng chốc hoang mang. Gả đi? Phải, 16 tuổi đã chẳng phải gả ra ngoài thì sao? Rồi ta giật mình, nhớ tới đôi mắt thoáng long lanh rồi thoáng thất thần của chị gần đây, chị đã 20 tuổi, đáng nhẽ ra... Ta quả thực là một gánh nặng. Ta bắt đầu vùi đầu vào học buôn bán kinh doanh, học tính toán sổ sách, ngày ngày quấn lấy chị hỏi chuyện thương hội. Ta bận rộn với kế hoạch riêng mà bỏ qua ánh mắt chị chợt tối đi. Hôm ấy, nghe tên sai vặt trong phủ báo chị đã về, ta vội vã vứt lại sổ sách, tíu tít chạy ra, lại thấy tên thị vệ mặt xám xịt, xám hơn cả khi ta bắt hắn mở miệng nói với ta vài lời. - Hắn làm sao vậy? Ta hỏi. - Lần đầu giết người! Chị điềm đạm nói, rồi dắt ta một mạch vào nhà. Chị ấy à, vẫn quen coi ta như một đứa trẻ, chuyện gì cũng không cho ta biết... Nhưng lần này, ta quyết tâm phải biết kẻo uổng hết thời gian học hành cực nhọc vừa qua. Cuối cùng vẫn là chị quá mệt mỏi khi có một con ong cứ vo ve mãi bên tai, chị mới cho ta biết, hóa ra chị bị kẻ xấu ám sát, muốn bắt hắn lại để tra hỏi thì tên thị vệ kỳ cục kia lại lỡ tay giết mất... Ta ôm bọc cảm xúc nhốn nháo đến tìm tên thị vệ, ta nghĩ mình thân là chủ tử phải có trách nhiệm giải ám ảnh tâm lý cho hắn, mốt hắn còn có thể giúp chị ta giết kẻ xấu tiếp. Vì cái tâm tình hưng phấn ấy, ta đã không nhận ra đột nhiên hắn lại nhiệt tình thân thiện với ta hơn hẳn ngày thường. Ta thích thú với những chuyện trên giang hồ hắn kể, ta say sưa những khúc nhạc khoan nhặt từ trên môi hắn. Tên này...thật thú vị... ta tự nhủ với lòng khi phát hiện tâm tư của mình vẫn quẩn quanh bên hắn. Ta quyết định, ta sẽ cưới hắn, à không, là gả cho hắn. Ta gả cho hắn rồi, chúng ta sẽ cùng phiêu bạt giang hồ, còn chị có thể cưới anh rể, tự do cùng nhau giữ lấy thương hội. Ta biết chị đã có người thầm thương, chỉ là vướng bận ta... Hoàn hảo! Ta tự nhủ... Thật không ngờ, quyết định của ta đã hại chết chị. Vị hôn phu của ta, tên thị vệ mặt xám, hắn lợi dụng ta, khiến ta yêu thích hắn, làm chị buông lỏng cảnh giác, một kiếm tước đoạt chị khỏi cuộc đời ta... Người thân cuối cùng của ta đã không còn nữa rồi... Ta rời khỏi nhà, ta phải trả thù... --- 2. Đại cô nương Người cha ta vẫn hằng kính ngưỡng lại âm thầm nuôi tiểu thiếp bên ngoài. Hạng xướng ca vô loài ấy lấy gì để so với mẹ ta... Thế nhưng bà ta thực sự đã có thai rồi. Cha ta lại còn vì bà ta khó sinh mà cho người lật tung phương nam kiếm diệu dược, nghĩ tới mẹ khi sinh ta chỉ có một mình, thật khiến ta giận run người. Vì nhà mẹ đẻ của mẹ ta cũng có danh tiếng với thương hội, mẹ ta không chấp nhận tiểu thiếp, cha không thể quá bức bách bà, lại vướng hai chữ thanh danh với các thương đội mà lần lữa không thể đưa mẹ con thứ vô phúc ấy về, mãi cho đến khi bà chết... Phải, là ta khiến cho bà phải chết. Ta vừa hận không thể làm chuyện ấy sớm hơn, ta vừa tự trách giá như mình chưa từng làm vậy. Năm ta 13 tuổi, nhân lúc cha theo thương đội về phương nam, ta đã thuê sát thủ giết hai người họ, chẳng ngờ giữa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim, cứu sống đứa con gái. Cha ta tức tốc bỏ thương đội trở về… Ta không thể nào quên, tiếng cha quát mắng, tiếng mẹ khóc, ròng rã cả phủ suốt một mùa mưa, nhiều lúc ta đã muốn nói ra sự thật nhưng mẹ ta ngăn lại. Cuối cùng, bà treo cổ tự vẫn cùng với bức thư tuyệt mệnh chỉ riêng ta biết… Trời đột nhiên tạnh ráo hôm ấy, còn ta đã không còn người thân nào nữa. Ngay sau khi đoạn tang, đợi tình hình dịu bớt, cha mới đưa đứa con gái kia về, thấy tà váy trắng của nó lấp ló sau lưng cha mà lòng ta dâng lên bao tủi hờn uất hận. Ta gọi nó một tiếng em gái ngoan, kêu người trong phủ gọi nó là nhị tiểu thư, công nhận thân phận của nó. Ta đã làm đúng theo di thư của mẹ… Không lâu sau đó, cha ta cũng qua đời, ta chẳng hiểu vì sao, có lẽ ông phải trả nợ nghiệp cho hai người phụ nữ. Trước khi ra đi, ông đã giao toàn quyền quản lý thương đội cho ta, nhờ có bên ngoại nâng đỡ, phận nữ nhi không dễ dàng gì, dù không được như trước cũng coi như ổn thỏa. Ông nói ông muốn đền bù cho ta, ông nói ông muốn trả hết ân tình của họ ngoại, ông nói nhiều lắm, dường như trong suốt mười mấy năm qua ông chỉ để dành riêng cho ta một khoảnh khắc này. Ta chỉ im lặng. Ta từ chối tha thứ... Ta gặp chàng một chiều nắng đỏ cuối hạ, giữa đường bị lâm tặc truy sát, chàng xông ra cứu ta một mạng. Nhìn bóng kiếm loang loáng dưới ánh chiều, lòng ta bỗng trở nên lạ lẫm. Không biết lấy đâu ra can đảm, ta hỏi chàng: - Về phủ làm cận vệ cho ta? Chàng không nói gì, chỉ lẳng lặng theo gót chân ta về nhà. Ngày sau, ngày sau, ngày sau nữa… ta còn nghĩ chàng không nói được. Em gái ngoan của ta, ta biết nó len lén học võ công với một người lạ mặt, bây giờ lại công khai học kinh doanh buôn bán. Nó là muốn tranh đoạt thương đội với ta? Ta có thể mắt nhắm mắt mở. Dù sao căn cơ tại thương đội của ta đã vững, lại có bên họ ngoại hỗ trợ, ta chẳng phiền nếu nó có dã tâm tranh đoạt, chỉ là làm cho ngày qua ngày thêm phần hứng thú mà thôi. Ta khiến nó mất mẹ, nó khiến ta trước mất cha sau mất mẹ. Ân oán của ta với nó nói không ai nợ ai chỉ là lời sáo rỗng ngụy quân tử. Tiếng khóc than của mẹ ta ngày nào vẫn văng vẳng hằng đêm bên tai, tiếng khóc ấy như một cái ghim ghim chặt ta với hận thù. Hiện tại, nó nói muốn gả cho chàng, nó muốn giành cả cận vệ của ta, nó phải chết và nhất định phải chính tay chàng giết nó. Vậy mà cuối cùng, người chết lại là ta… Chàng đứng đó với thanh kiếm đẫm máu đỏ, dường như chàng đang nói điều gì đó với ta. Thực xin lỗi, câu đầu tiên chàng nói với ta, ta lại chẳng thể nghe được nữa rồi. Mí mắt ta nặng trĩu, ta đã mỏi mệt thật nhiều thật lâu. “Mẹ ơi…” --- 3. Tiểu cận vệ Ta không biết mình là ai, từ đâu đến, chỉ biết ký ức đầu tiên của kiếp này là phải tranh đoạt miếng ăn đầu đường xó chợ. Những ngày tháng đen tối ấy cuối cùng cũng có một điểm sáng là nụ cười ngọt như kẹo đường của nàng. - Anh trai nhỏ, cầm lấy này… Em chẳng ngại dơ bẩn, túm lấy tay ta, đặt chiếc màn thầu trắng muốt nghi ngút khói vào, chẳng đợi ta kháng cự, thực ra ta chẳng hề muốn kháng cự, em vội vàng ba chân bốn cẳng chạy theo mẹ vào nhà. Ta ôm chiếc bánh bao còn nguyên hơi nóng từ bàn tay bé nhỏ của em, ngước nhìn trời tuyết trắng xóa một màu. Sư phụ nhặt ta về từ trong đống rác, người nói, số phận ta sinh ra đã không thể ngóc đầu lên vậy hãy khiến cho thiên hạ sợ ta. Ta theo sư phụ học võ công từ đó. Sư phụ có một người con gái không rõ tuổi tác bao nhiêu, ta gọi nàng hai tiếng sư tỷ. Chúng ta cùng nhau học võ, cùng nhau lớn lên, cùng nhau giết người… Năm ta 16 tuổi, sư tỷ tự tay làm cho ta màn thầu ta thích ăn nhất, người nói thích ta… Sư phụ qua đời, sư tỷ muốn cùng ta thành thân, ta cầm chiếc màn thầu trên tay lòng lặng ngắt. - Vì sao ngươi thích ăn màn thầu đến vậy? Sư tỷ nhìn dáng vẻ bần thần của ta, cất tiếng hỏi. Ta im lặng, mắt vẫn chăm chút vào chiếc màn thầu đang nguội dần trên tay. Ta tự hỏi mình rồi tự trả lời, có lẽ là chiếc màn thầu dưới trời tuyết năm ấy thực sự là mỹ vị chăng… Sư tỷ len lén trút một hơi thở dài, giọng kiên quyết: - Ta muốn ngươi đi giết một người…. Sư tỷ lén nhìn ta, thấy ta vẫn không có biểu tình gì liền khó nhọc nói tiếp… Hoàn thành ngươi có thể đi. Ta nghe như có gì hân hoan thoáng vụt qua như không phải, lòng ta lại nặng nề thêm mấy phần. Đi ư? Hình ảnh tuyết rơi năm ấy em 4 tuổi tung tăng cầm chiếc màn thầu trên tay, em 9 tuổi níu chặt tay tôi giữa cơn mưa máu ngày bị chính sư phụ ta đến giết lần lượt lướt qua đầu ta. Một trăm roi của sư phụ, ba ngày quỳ chuộc lỗi dưới cơn mưa rào bỏng rát, đổi lấy cho em một mạng một đời. Đáng lắm! Ta những tưởng mình đã có thể dùng mạng đổi mạng, và xong xuôi một kiếp, nhưng không, ta vẫn sống, mắt sư tỷ đỏ hoe vì mỏi mệt. Ta không đành lòng… Sư tỷ muốn hắn chết, ta sẽ giết! Ta lẻn vào phủ, kề lưỡi kiếm sắc lạnh lên cổ gia chủ khi ông ấy đang nằm phơi mình dưới ánh trăng héo úa. Chẳng để tâm đến lưỡi kiếm đã chạm yết hầu, ông ta khẽ mở mắt: - Là cậu đấy à… Ta hơi hoảng hốt, tay kẽ run, một đường máu đỏ mảnh như sợi chỉ chạy dọc thân kiếm… Phiền cậu lại tới bảo vệ nó vậy… Chưa dứt lời ông ấy đã ho lên sùng sục. Thị vệ trong phủ nghe động tĩnh, ào ào chạy đến. Ta thu kiếm, nhảy qua tường biến mất trong đêm đen. Ta không rời đi mà sống tại khách điếm gần đấy, lẳng lặng nghe ngóng, ta cũng chẳng biết chính mình đang chờ đợi điều gì, hay là muốn trông thấy ai… Một tháng sau trong phủ phát tang, lão gia nhà họ qua đời… Nhưng nhiệm vụ của ta chưa hoàn thành, lão gia nhà họ chết, sẽ lại có người lên thay thế, ta phải giết hắn… chỉ không ngờ mục tiêu tiếp theo lại là một cô nương. Đáng lý ta đã có thể giết cô gái ấy ngay lúc nàng ta gặp nạn, nhưng ta lại cứu nàng ta chẳng hiểu vì sao, có lẽ lòng ta vẫn chưa yên. Chân chính bước chân vào nhà nàng, buồn vui lẫn lộn, ta đã gặp được nàng bằng chính diện mạo thật của ta dưới ánh mặt trời. Nhìn thấy nàng, nghe tiếng nàng cười, nghe tiếng nàng thở dài những lúc làm màn thầu… lần đầu tiên ta có một khát khao cho riêng mình. Mắt thấy nàng tíu tít hoan hỉ với chị gái của mình, lòng ta khẽ trầm xuống. Ta thầm thương cho nàng bởi nàng đã quan tâm nhầm kẻ thù giết mẹ, ta cũng thầm mừng cho nàng bởi nàng sẽ vĩnh viễn không biết. Vĩnh viễn! Nhưng còn ta…? Ta đã có nhiều cơ hội xuống tay nhưng lòng lại rối bời, cái dáng vẻ nhỏ bé kia đã giúp chị nàng sống thêm nhiều ngày sau đó. Nhưng ta biết, ta sẽ phải giết và cuối cùng ta cũng đã làm vậy, trời xanh cho ta lý do để khiến cô ta biến mất. Nhìn cô ta dần dần gục xuống dưới lưỡi kiếm đã từng cứu mạng mình, lòng ta nôn nao. - Ta không phải mới lần đầu giết người. Oán hận của cô, ta nhận, đi đi… Nàng lao tới, vung những đường kiếm xiêu vẹo run rẩy vào ta, những chiêu thức tương tự nhưng vô hại, chẳng thể một đường đoạt mạng như ta… Ta không thể ở lại đây lúc này nhưng ta sẽ lại tìm nàng… *** - Đã giết? - Đã giết! - Từ giờ ngươi sẽ là thiếu chủ… - Ta làm điều này vì chính mình. Ta đánh gãy lời của sư tỷ rồi quay lưng bước đi. Ta biết mình sẽ phải chết, chết dưới tay nàng là ân huệ cuối cùng của ta. Mạng sống của ta là thứ đen tối duy nhất còn sót lại trong cuộc đời nàng. --- 4. Nữ sát thủ Cha ta thời trẻ mở một cái tiêu cục, dùng võ kiếm cơm, ta do vậy cũng theo cha học ít võ nghệ phòng thân. Gia cảnh coi như không thiếu thốn. Ta những tưởng cuộc sống sẽ tiêu dao như vậy mãi cho đến khi mẹ ta vật vã trên giường vì khó sinh, còn cha mắt đỏ ngầu quỳ xuống cạnh bà bất lực. Cha khóc, nói thuốc cha kiếm về cho bà đã bị người ta cướp mất. Ta nhìn một bên chân rỉ máu của cha, ôm lấy cổ ông cùng khóc. Ông bật dậy, xách đao, lê đôi chân tập tễnh đến nhà kẻ đã cướp đồ của ông, ta lặng theo sát người. Ta đứng từ xa, nấp sau bụi cỏ, nhìn ông tả đột hữu xông cho tới khi gia chủ bước ra, đưa cho ông một hòm đầy bạc. Ông hất đi, chỉ mũi đao vào mặt hắn… Chẳng biết hắn nói gì, ông buông đao lao vào đấm đá túi bụi, còn 10 tên thị vệ gần như trèo lên cả người ông hòng gỡ ông ra khỏi chủ của chúng… Thế là hết… Hắn đã khiến em trai ta không thể chào đời, khiến mẹ ta vì quá đau khổ mà thần trí trở nên mơ hồ. Cha bỏ bê cơ nghiệp, cõng mẹ ta vái thầy tứ phương, nhưng cuối cùng, nhân lúc cha giữa đường mỏi mệt, mẹ ta đã trầm mình tự vẫn. Có lẽ nhìn thấy chồng khốn đốn vì mình bà tỉnh táo lại chăng… Cha mang theo ta phiêu bạt khắp nơi, nhưng mỗi mùa tuyết đến, ông lại quay về quê cũ, đi ngang qua nhà của kẻ đã hại cả gia đình mình. Mùa đông năm ấy… - Cha có muốn giết họ không? Ta đứng dưới bóng cha hờ hững hỏi, thấy cái bóng của ông dường như cũng đang nhăn mặt. - Không. Chúng ta đứng ở đó thật lâu thật lâu, mặc cho tuyết phủ kín hai vai. Một thiếu phụ dắt theo một bé gái bụ bẫm từ từ tiến vào đại môn. Bỗng bé gái kia quay lại, chạy về phía góc tường, dúi cho cái đống đen thùi lùi một thứ gì đó rồi vội vàng in những dấu chân bé xíu lên nền tuyết, bước vào nhà. Ta không nhìn thấy sắc mặt của cha, chỉ thấy bàn tay người hết xiết chặt lại thả lòng rồi lại xiết chặt. Đứng đó hồi lâu, cha mới tiến lại gần vị trí cô bé con khi nãy, hóa ra là một thằng nhóc ăn xin. Thấy hai cha con ta đến, hắn vội vàng giấu vật kia dưới manh áo tả tơi. Ta bĩu môi. Cha nhìn đôi mắt sợ hãi của hắn, trên người lấm lem bùn đất hòa chung với máu. - Đi, theo ta, ta dạy ngươi giết người… Ta thực sự thích thằng nhóc này, nuôi nó cũng thực dễ, lại không nghịch ngợm ồn ào, ta có cảm giác gia đình ta cuối cùng đã tăng thêm nhân khẩu. Cha ta không làm tiêu cục nữa nhưng quả thực giết người cũng có chút tiếng tăm. Hôm ấy, cha chân nam đá chân chiêu, tay xách một vò rượu đã gần cạn không biết là uống hết hay đổ hết, luôn miệng gọi tên mẹ ta… Đêm hôm sau, nhiệm vụ sát thủ đầu tiên của ta và hắn không ngờ là quay về căn nhà kia giết mẹ con bé bụ bẫm. Ta nhìn thấy rõ vẻ khó xử trong mắt hắn, thúc thúc chuôi đao vào hông hắn, ta lên giọng: - Sát thủ phải tuyệt tình! Rồi vững vàng nhảy tường vào, hắn theo sát ta nhưng không lên tiếng, linh cảm cho thấy hắn sẽ làm hỏng việc. Quả đúng như vậy, ngoài ý muốn là chồng thiếu phụ kia bất ngờ ở đó và võ công ông ta không tệ. Ta thầm mắng cha ta, ông ấy dám bảo với ta gia chủ đã đi tới phương nam, trong vòng ba tháng không có mặt ở nhà. Nhận thấy vẻ non nớt và lưỡng lự của thằng nhóc con, ông ta liền đâm dao tới. May mà cha tới kịp,… Có lẽ oán hận chưa tan, từng đường đao của cha ta đều muốn lấy mạng người. Gia chủ kia dường như cũng đã nhận ra. Phải nói lại rằng cha ta giờ đã là sát thủ, một đòn chí tử, thiếu phụ thấy chồng mình lâm nguy liền đưa thân ra đỡ. Trong chớp mắt, tất cả đều bàng hoàng bao gồm cả cha con ta. Đúng lúc ấy, thị vệ trong phủ ầm ầm xông tới. Cha ta vội tóm lấy cổ người đàn ông kia làm con tin. - Nhóc con, giết con bé kia đi! Không biết cha nói ta hay hắn nhưng nhiệm vụ đầu tiên, không thể mất uy danh, mặc kệ hắn đứng như trời trồng, ta hăng hái xách đao tới. - Ngươi giết ta đi… ngươi….xin ngươi, xin ngươi tha cho nó… Gia chủ nọ khó nhọc nói. - Câm miệng! Cha ta gào lên. Ta áp sát lại tiểu bụ bẫm đang khóc thét lên vì sợ hãi, ái chà, cũng sắp thành tiểu cô nương rồi, thời gian đi thật nhanh. Ta vung đao lên và bổ xuống gọn ghẽ. “Keng”… lưỡi đao của ta chạm phải thanh kiếm của hắn. Hắn sừng sững đứng trước bé con, dùng vai đỡ lấy một đao của ta. Hắn bị cha ta phạt một trăm roi, cả người phát sốt, ta đã nói với cha rằng ta sẽ lấy hắn về nhà làm chồng mới khiến cha tha cho hắn một mạng. Ngày cha ta qua đời, ta lại làm cho hắn bàn thầu hắn thích nhất, dỗ hắn làm người thân của ta. Nhưng, hắn im lặng… Bao năm qua, đã làm màn thầu cho hắn bao nhiêu lần ta lại không biết hóa ra màn thầu ta làm không ngon như vậy. Ta không muốn làm sát thủ nữa, ta muốn dựng lại tiêu cục của cha, ta cần một số tiền lớn… Và ta chọn làm một phi vụ cuối cùng, ai bảo chỉ có cả nhà nọ có thù với ta. Sát thủ không cướp, chỉ giết! Thế nhưng, hắn giết được người rồi, nhiệm vụ đã hoàn thành, hắn lại nói không phải vì ta… Hắn muốn rời đi, hắn rút kiếm tự phế võ công, nói rằng đã trả hết ân tình, cái gì thuộc về ta lại trở về với ta… Ta chợt ngoảnh lại, ta... có gì ư? ----------------- Tham diễn: Đà Đà Tử, Tiểu Phì Dương, Miêu Hạ Tiểu Lạp, Cú Mang Lồng tiếng: Thiên Trần Lạc Tẫn, Mộng Đại Tự, Mại Tiểu Bộ, Thủy Phong Nguyệt Thuần Hóa trang: Thanh Khanh, Cô Thâm Thâm, Hướng Điền Mạt Hạ, CC Tương Quay phim/Biên tập/Hậu kỳ/Kịch bản: Thủy Phong Nguyệt Thuần Đặc biệt cảm ơn: Studio Tử Khâm Nhiếp Ảnh, Xưởng thủ công Thúy Tịch Án Cổ Thoa BGM: 1. Âu Lộ Vọng Cơ (Quản Bình Hồ) 2. Thí Võ - (A Côn, Lưu Tiểu Bác) 3. Giương Cung Bạt Kiếm (Ngụy Tiểu Hàm) 4. Túy Lý Hồng Trần (Lưu Tích Quân) ***Tên video "Túy Lý Hồng Trần" và truyện minh họa do Tiểu Vũ tự bịa, không phải nội dung gốc Youtube: https://youtu.be/g3OLHwLo5Ec #古风 #古装 #汉服 #漢服 #Hanfu #Cosplay #聽雨軒

Thính Vũ Hiên 聽雨軒
23 Mar 2019 · 33K views
0:48
Nhẫn Ruby - Ngọn lửa bất diệt

💖 Ruby là một trong những loại đá quý được nhiều khách hàng Kamala yêu thích như một vật hộ thân đánh thức năng lượng may mắn và thịnh vượng. 🍀 Kamala xin giới thiệu Bộ sưu tập "Nhẫn ruby - ngọn lửa bất diệt" 🌹 Chiếc nhẫn ruby nào, sẽ nằm trong bộ sưu tập trang sức của bạn ? Kamala ❤️ Handmade with love especially for you 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🎁 Mỗi một phiếu mua hàng của bạn. Kamala sẽ đóng góp 1 Đô la vào Quỹ Nâng bước tuổi thơ - góp một bàn tay cho nhiều cuộc đời nhỏ của trẻ em Việt Nam 💝 🌎 http://kamala.vn/ 🌸 Tầng 3 tòa nhà Viễn Đông 14 Phan Tôn, P. Đakao, Q. 1, TP. HCM 📞 0913 920 045 🕘 8:30 AM – 7 PM 🍀 Giá sản phẩm có thể dao động phụ thuộc vào trọng lượng vàng và thuộc tính của đá. 📩 Thông tin về đá của Fanpage Kamala được các học giả, chuyên gia viết riêng cho Kamala. Vui lòng ghi rõ nguồn hoặc bạn có thể share 💖 #Kamala #Trangsucdathiennhien #trangsuccaocap #DaHimalaya #trangsuc #trangsucvang #nhan #Ruby #NgonLuaBatDiet #NN0346 #NN0275 #NN0332 #NN0043 #NN0206

Kamala Shop
24 Jun 2019 · 28K views
41:16
Phim hành động Nga chống khủng bố: Lệnh phán quyết - Tiêu diệt, phần cuối

** Donate cho đội ngũ subteam ** : 0061001081265 - Phan Trung Kien, Vietcombank Lệnh phán quyết, tập cuối! Kế hoạch giăng bẫy tên trùm khủng bố Shamil Basayev của Egor và các đồng đội đã bước vào những thời khắc quan trọng nhất: Ông già Isa đã lái chiếc xe tải chở theo những quả tên lửa vác vai Igla mà Bagayev đã dày công tìm kiếm ở nước ngoài về nhằm phục vụ cho âm mưu khủng bố thâm hiểm của hắn nhắm vào lãnh đạo cao cấp của Liên bang Nga. Chiếc xe vượt biên giới Gruzia-Ichkeria và tiến thẳng về vị trí tập kết quân khủng bố đã định sẵn. Có lẽ, đây là 1 trong những cơ hội “ngon ăn” nhất là Egor nắm lấy được để tiếp cận và tiêu diệt Shamil. Tuy nhiên, với 1 tên trùm vừa ranh mãnh tinh quái, vừa gặp may mắn như Basayev, liệu rằng kế hoạch gài gom xe tải của FSB có thành công? Chờ đợi phía trước họ còn là những tình huống bất ngờ, thử thách nào. Mời ae cùng đón xem tiếp tập cuối cùng của bộ phim hành động “Lệnh phán quyết: Tiêu diệt” của hãng Mosfilm Nga với phần phụ đề Việt do ad #cụ_mèo đảm nhận. Phim được phát trực tiếp trên page vào 20h thứ 7 ngày 3/10. Đừng quên like share page Soviet Store ae nhé. Vì sắp tới sẽ còn rất nhiều các bộ phim Nga khác hấp dẫn đấy

Soviet Store - Trang bị Nga
3 Oct 2020 · 192K views
3:19
SÁCH LÀ NGỌN ĐÈN BẤT DIỆT CỦA TRÍ TUỆ CON NGƯỜI

✅ [ Giảm giá 50%] 80 AUDIOBOOKS - USB SÁCH NÓI KINH ĐIỂN HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI giá chỉ còn #399k USB 80 cuốn sách nói này chắc chắn sẽ không làm phí thời gian của bạn. những cuốn sách này đã được tạp chí New York Time lựa chọn là những cuốn sách kinh điển nhất mọi thời đại bao gồm: - 20 cuốn sách PHÁT TRIỂN BẢN THÂN kinh điển hay nhất - 10 cuốn sách QUẢN LÝ TÀI CHÍNH & ĐẦU TƯ xuất sắc - 10 cuốn sách NGHỆ THUẬT GIAO TIẾP &THUYẾT PHỤC bất kỳ ai - 10 cuốn sách NGHỆ THUẬT QUẢN TRỊ - 30 Cuốn sách LÀM GIẦU KINH DOANH & BÁN HÀNG ☑️ Các sách đều được đọc GHI ÂM FULL TRONG PHÒNG THU lưu thành từng file MP3, KHÔNG BỎ chi tiết nào. Thời lượng một sách có thể từ 2 tiếng đến 20 tiếng tùy sách. 👉 Usb 80 sách audio dạng mp3, dung lượng 32gb giá #399k 🎧 TẠI SAO NÊN MUA “80 AUDIO BOOKs này”? - TẬN DỤNG THỜI GIAN RẢNH RỖI - TIẾT KIỆM THỜI GIAN - TIẾT KIỆM CHI PHÍ - ĐỂ GIÀU CÓ & THÀNH CÔNG - NGƯỜI THÀNH ĐẠT KHUYÊN ĐỌC - Chỉ cần mua 1 lần, bạn có thể nghe sách mãi mãi - Sử dụng được trên nhiều thiết bị: Điện thoại, máy tính, Ipad, máy tính bảng ____________ Hãy đầu tư vào bản thân." "Chiếc USB này sẽ là khoản đầu tư có lãi nhất trong suốt cuộc đời của bạn!" Nếu bạn muốn bản thân ngày càng hoàn thiện hơn, công việc trở nên thuận lợi hơn. Nếu bạn muốn kiến thức ngày càng mở rộng tôi khuyên bạn nên nghe tất cả những cuốn sách trên. Chúng sẽ dẫn bạn bước chân vào thế giới của sự giàu có và thịnh vượng! 👉 Thế giới ngày mai rộng mở hơn bắt đầu từ chính tư duy đổi mới, học hỏi từng ngày của bạn! 🛒 Đặt mua ngay USB sách nói tại đây: ⏩ Comment/ inbox để nhận được USB với giá tốt nhất ☎ Hotline liên hệ: 📲 0981 884 120 chúng tôi sẽ ship đến bạn ngay! 🏡 Địa chỉ :Số 1 ngách 63 ngõ 259 Phố Vĩnh Hưng, Hoàng Mai, HN #usbsachnoi #usbsachnoikinhdoanh #usbsachnoiphattrienbanthan #sachnoikinhdoanh #sachnoiphattrienbanthan #sachnoi #sachnoihay #dayconlamgiau #sách_nói #audiobook #USBaudiobook #sachkinhdoanh #sachnoi #audiobook #sachdientu

AudioBook Pro
4 Oct 2019 · 63 views